truyện dài
MƯA TRÊN BẾN VẮNG
(trích đoạn)
Khi về qua hết cầu Xóm Bóng th́ Phụng gặp Mận. Mận từ Xóm Bóng đi ra cũng nh́n thấy Phụng ngay. Kể từ ngày Mận phải ở nhà để giúp mẹ bán hàng, Mận ít có dịp gặp Phụng. Đúng ra th́ thỉnh thoảng cũng nh́n thấy Phụng, v́ hai người cùng ở một xóm, nhưng Mận nghĩ, bây giờ đă khác hồi xưa lắm rồi, Phụng đi đâu cũng mặc áo dài, sóng suốt, đẹp đẽ. C̣n Mận, nếu không có dịp đi nhà thờ th́ chả bao giờ mặc đến áo dài.
V́ thế t́nh cờ gặp Phụng, Mận chợt tủi thân nên định làm lơ, nhưng Phụng thấy trước, rà xe lại gần, hỏi:
-Đi đâu đó, Mận?
Thấy không thể làm ngơ được nữa, Mận làm bộ ngạc nhiên:
-Ủa, Phụng hả? Lâu quá mới gặp. Sao khoẻ không?
Phụng đang chán đời, nh́n thấy Mận lại nhớ đến chuyện ngày xưa, Phụng , Mận và "thằng" Hưng học cùng trường, ở cùng xóm, đi đâu cũng có ba đứa. Bỗng chốc, Phụng tiếc quăng đi vừa qua quá, chợt thở dài:
-Chán quá Mận ơi, nhiều lúc tao cũng muốn nghỉ học như mày!
Mận nghe mà ngạc nhiên quá. Mận th́ mong được như Phụng, c̣n Phụng th́ lại nói theo giọng thiểu năo đó, nhưng Mận nào hiểu được ḷng của Phụng lúc ấy, tưởng Phụng làm bộ, nên Mận nói:
-Thôi đừng làm bộ. Tao th́ chỉ mong được như mày!
-Thật đấy. Bây giờ mà má tao cho tao nghỉ ở nhà là tao nghỉ liền. Mày chắc đâu c̣n lạ ǵ, đi học bây giờ không phải chỉ học những ǵ ở nhà trường dạy mà đă xong. Muốn giỏi, muốn khá, mày c̣n phải học thêm những lớp do thầy cô mở để dạy kèm nữa. Mà tao đâu có học những lớp đó, nên học cho có vậy thôi, chứ tao biết cũng chả đến đâu hết, nhưng được đi học chả lẽ không đi. Đi, nhưng nhiều khi tao biết là phí th́ giờ mà không có ích bao nhiêu. Chẳng thà như mày mà c̣n giúp được cho ba má mày. Nhưng không phải chỉ có thế thôi, c̣n nhiều chuyện nữa, nên tao chán lắm!
Phụng toan kể cho Mận nghe về chuyện t́nh cảm của ḿnh đối với "thằng" Hưng, và nỗi thất vọng khi thấy Hưng đi với người khác. Nhưng hai đứa lâu nay không nói chuyện với nhau, và t́nh bạn đă không c̣n như xưa, nên Phụng ngưng lại kịp.
Thấy Phụng nói chuyện có vẻ thành thật, nên Mận nói:
-Thế mà mỗi lần nh́n thấy mày, tao lại ân hận, là hồi đó tại sao tao lại nghe lời mẹ tao ở nhà phụ bán hàng với bà, nếu tao xin mẹ tao cho đi học tiếp th́ chắc mẹ tao cũng bằng ḷng, và biết đâu giờ tao cũng như mày.
Phụng nghe Mận nói thế, chợt thương con bạn, nói an ủi nó:
-Bây giờ nếu mày muốn mày vẫn đi học được vậy. Mày mới nghỉ hai ba năm chứ mấy?
Mận thở dài:
-Nghỉ một năm mà muốn đuổi theo là đă "x́ khói" rồi, huống hồ hai ba năm. Thôi mày ơi, nói chơi thôi chứ học hành ǵ nữa!
Thấy nói chuyện học chả làm cho con bạn phấn khởi thêm tí nào. Phụng nh́n vào cái giỏ Mận buộc phía sau xe, hỏi:
-Mày đi đâu đây?
-Mua cá. Nhà mày có hay ăn cá không, lên đây mua, rẻ lắm! Gặp lúc ghe cá về mà đến mua th́ rẻ hơn ở ngoài chợ nhiều.
Mẹ Phụng cũng mua cá luôn nhưng mua ở chợ chứ không lên tận đây để mua. Phụng cũng không biết rẻ đắt thế nào, v́ Phụng có quan tâm ǵ đến việc đó đâu, nhưng thấy Mận nói thế, Phụng cũng nói theo:
-Vậy hả? Nhưng tao không biết má tao mua ở đâu nữa. Mà nhà mày nhiều người th́ c̣n bơ công đi mua, nhà tao chỉ có ba người thôi, mà h́nh như chỉ có ḿnh ba tao là thích ăn cá, v́ hồi xưa ba tao làm nghề chài lưới, chắc quen ăn cá nên thích, chứ tao và cả má tao nữa, không thích ăn cá đâu.
Nói chuyện ṿng ṿng một lúc là Phụng và Mận lại trở về cái thời hai đứa đi học với nhau. Chợt Mận nói:
-Hồi đó vui nhỉ, nhưng phải có thằng Hưng th́ mới vui!
Phụng đă cố tránh nói chuyện về Hưng mà Mận lại c̣n khơi ra nữa. V́ thế, nên Phụng chỉ trả lời cho qua:
-Ừ, vui thật!
-Thế từ hồi mày đi học ở Nha Trang mày có gặp thằng Hưng lần nào không? Chắc nó cũng học ở Nha Trang chứ đâu.
V́ Mận nhắc nên Phụng nhớ lại lần gặp Hưng trên đường Trần Phú. Lần đó, Hưng hỏi thăm lung tung hết, c̣n nói có gặp Mận cho Hưng gửi lời thăm nữa, vậy mà Phụng không nói ǵ với Mận hết. Tự nhiên Phụng cảm thấy ḿnh có lỗi với Mận, và cả Hưng, v́ đă không chuyển lời thăm của Hưng cho Mận.
Nghĩ thế nên Phụng làm bộ giật ḿnh, nói:
-Thỉnh thoảng có gặp, Hưng gửi lời hỏi thăm Mận đấy!
Mận cười, mặt chợt đỏ:
-Thật không? Có gặp cho ḿnh hỏi thăm lại nhé!
Đến bây giờ th́ Mận thực sự tiếc về việc ḿnh đă bỏ học, và coi như ḿnh đă bỏ đi một cơ hội lớn quá. Bây giờ mọi việc đă trễ mất rồi. Thoáng qua rất nhanh, Mận nhớ đến những lần mẹ Mận đi chợ Đầm gặp mẹ Hưng, những lời hỏi thăm của hai bà về hai đứa con của ḿnh. Mận chợt thở dài, làm bộ quay lại phía sau sửa lại giỏ cá cho ngay ngắn.
Phụng cũng nhận ra đôi má Mận chợt ửng đỏ khi nghe nói Hưng hỏi thăm, và tự hỏi ḿnh, hay Mận cũng mê "thằng" Hưng như ḿnh, nhưng cả hai đứa đều giấu nhau. Nếu đúng như vậy th́ cuộc đi cả hai đứa đều xấu số hết, v́ Hưng bây giờ là của người ta mất rồi.
Tuy nghĩ như thế nhưng cũng đâu có chắc được, nên Phụng hỏi Mận thêm một câu để thăm ḍ:
-Dạo này có c̣n nghe vụ gia đ́nh thằng Hưng muốn dọn về lại khu ḿnh không?
Mận lắc đầu:
-Có nghe ǵ đâu. Giá đừng có vụ ba Hưng bị bắt oan th́ Hưng vẫn ở đây, nhỉ?
Phụng nh́n Mận, muốn cười quá, nhưng ḷng c̣n héo hắt thành ra cười không nổi. "Thằng" Hưng mà c̣n ở đây, không chừng cả hai đứa mỗi đứa vác một cái bụng chửa th́ đẹp mặt. Phụng định kể cho Mận nghe về thành tích của "thằng" Hưng, nhưng chuyện đó thật ra cũng chưa thật sự phơi ra trước ánh sáng, nói sớm quá Phụng sợ bị mang tiếng là bép xép, nên cố dằn ḷng, nhưng cảm thấy khó chịu vô cùng. Phụng có cảm tưởng nếu cứ đứng tán dóc thế này một lúc nữa th́ chắc ǵ Phụng đă giữ kín được cái tin nóng hổi ấy.
Cũng may là giữa lúc ấy th́ Mận nh́n vào giỏ cá, thấy nước đá đă tan gần hết, sợ cá sẽ bị ươn, nên nói với Phụng:
-Thôi, hai đứa ḿnh vừa đạp xe vừa nói chuyện. Đứng đây một lúc nữa là cái giỏ cá này ươn hết. Về, thế nào cũng bị mắng.
-Ừ, thôi về. Lâu lắm hai đứa ḿnh mới có dịp đi với nhau. Chả bù cho ngày xưa, hầu như ngày nào cũng hai đứa chơi hết tṛ này đến tṛ khác. Này Mận này, hôm nào rảnh, ḿnh lại bày mấy tṛ chơi đó chơi lại với nhau xem nó như thế nào?
-Cũng thích chứ. Chỉ sợ người lớn thấy lại nói, hai cô gần có chồng có con mà c̣n lê la đầu hè th́ xấu hổ chết!
-Thích th́ hôm nào làm thử.
-Thôi chả chơi. Bây giờ ngồi nói chuyện với nhau lại thích hơn là chơi tṛ này tṛ kia.
-Vậy khi nào rảnh đến nhà ḿnh nói chuyện chơi.
-Ừ, nhưng mà có tiếp không đấy, hay là bây giờ học cao rồi khinh con bạn ngày xưa!
Giá không đạp xe ở giữa đường th́ thế nào Phụng cũng véo cho Mận một cái để nhớ đời. Đă nói rồi mà cũng không tin. Học thêm có hai ba năm th́ ăn thua ǵ, nhất là học như thế này.
Tuy không véo được cái nào, nhưng Phụng hăm he:
-Mày mà c̣n nói cái điệu ấy nữa có ngày mày chết với tao.
-Chưa biết đứa nào chết với đứa nào. Thử rồi mới biết được!
Có chiếc xe chạy từ hướng Nha Trang ra, thấy hai cô đi song song, nhấn c̣i inh ỏi. Phụng tấp vào sát lề đường, đạp nối đuôi với Mận. Xe chạy vượt lên, khi ngang qua hai cô, anh lơ xe ném lại một câu:
-Sao chưa chi đă chán đi vậy, hai em?
Phụng nghĩ thầm, chán đi thật, nhưng chết v́ tai nạn xe trông ghê quá. Nhưng chắc chỉ một ḿnh ḿnh chán thôi, chứ Mận th́ c̣n đang yêu đời chứ chưa chán đâu. Nó phải nh́n thấy "thằng" Hưng đi với con Thoa th́ lúc đó có chán đời mới chán. Phụng lại đạp xe vượt lên, đi song song với Mận, nói hơi lớn để át tiếng gió:
-Mận ơi, hôm nào tao với mày đi lên Thành thăm thằng Hưng chơi.
Mận nghe rơ lắm, nhưng vẫn nghĩ là ḿnh có thể nghe nhầm. "Nó" về đây thăm bác nó mà nó chả ghé ḿnh, th́ ḿnh đi thăm nó làm ǵ. Rơ là vớ vẩn cái con nhỏ này. Hay là bây giờ tụi nó đă thân nhau lắm rồi mà ḿnh không biết. Muốn đi thăm nhưng không dám đi một ḿnh. Nghĩ vậy nên Mận nói:
-Tao bận lắm đâu có đi được. Với lại, con gái ai mà đi như thế người ta cười cho.
-Bạn bè th́ đi thăm nhau chứ, cười ǵ?
-Bạn là ngày xưa kia, bây giờ lớn cả rồi!
Rồi Mận chợt đọc lớn:
"Con gái chơi với con trai
Ngày sau cái vú bằng hai quả dừa".
Nghe Mận đọc, Phụng không ngờ Mận bạo mồm bạo miệng vậy. Hay cô ả định chọc lại ḿnh đây. Phụng chợt nhớ đến cái bụng chửa của Thoa, nói:
-Tao chẳng sợ vú lớn bằng hai quả dừa, chỉ sợ cái bụng nó ph́nh ra thôi!
Rồi hết xe này đến xe khác nối đuôi nhau, khi th́ từ hướng Nha Trang ra Bắc, khi th́ từ mạn Bắc vào Nha Trang, nên Phụng không nói chuyện được với Mận nữa.
Tuy không nói chuyện được, nhưng khi đi ngang đoạn đường ngày xưa hai đứa thường đi học chung, cả Phụng lẫn Mận đều chợt nhớ đến một thời thơ ấu cũ đă qua, và cả hai bỗng nhớ đến thằng Hưng thuở nào, và đều cảm nhận được một cách chua xót là Hưng chỉ c̣n là kỷ niệm, và hiện diện trong một đoạn đi ngắn ngủi đó thôi!
Cao Xuân Lư
![]()
Mời quư bạn đọc tiếp những chương c̣n lại trong sách. Muốn có sách, xin liên lạc nhà xuất bản và phát hành Làng Văn.
Trở về lại: Trang văn CAO XUÂN LƯ