Nếu
em còn muốn sang Ngọc Lãng*:
-Ðừng
nhớ "ngày xưa" mà lội qua.
-Ðừng
tưởng mùa này con nước cạn.
Sông
như hồn em nước chảy tràn bờ.
Nhớ
đấy, sông cũng như người thôi,
lưu
luyến, nên chi vẫn ngậm ngùi
nhớ
mãi bước chân người lưu lạc;
Một
lần, rộn mãi một niềm vui...
Những
trái dưa đời em ăn ngày xưa,
hình
như ngọt mãi đến bây giờ,
ngọt
cả tiếng cười và ánh mắt.
Ôi, có bao giờ gặp lại tuổi thơ!
-Gặp
lại dòng sông thời mới lớn.
-Gặp
lại mình trong ánh nước xưa.
Nhưng
rồi, tìm mãi người năm cũ,
chỉ
thấy hồn tơi tả gió mưa!
*Ngọc Lãng thuộc tỉnh Phú Yên, cách Tuy Hòa một dòng sông.