Chiều
buồn ra ngoài phố
Hết
nhìn cảnh, nhìn người
Không
thấy ai quen cả
Thơ
thẩn, chỉ mình tôi!
Cảnh
và người đều lạ
Tìm
đâu ra phố xưa?
Tìm
đâu ra người cũ?
Nghe
như lòng đang mưa
Phố
xưa, giờ, xa lắm!
Dăm
dãy nhà đìu hiu,
có
người đi trong nắng,
áo
bay trong gió chiều
Có
ai quen ở đấy?
Cũng
ra phố giờ này,
nghĩ
về những người cũ,
nhìn
mây trời đang bay?
Chắc
không còn ai cả!
Họ
cũng đi hết rồi!
Cũng
như mình trôi nổi!
và,
nhớ về...thế thôi!
Ðứng
lại, nhìn tủ kính
Thấy
được mình trong gương
Ta đã
già rồi nhỉ?
Sao mái
tóc pha sương!?
Ðã
hết thật sự rồi,
những
ngày thơ ấu ơi!
Sao bỗng
dưng mà khóc
và
đau thương rã rời!?
Ðứng
giữa con phố lạ,
không
có ai người quen,
mà
ta như lá héo!
Lòng
nhủ lòng đừng quên.