Tắm Mưa
Chiều về ngang qua Ông Tạ
Mưa rơi nước ngập trắng đường
Người người ra về vội vã
Phố vui bỗng thành đường mương

Ðang chạy giữa đường, tắt máy
Xuống xe ì ạch đẩy hoài
Trên đầu mưa rơi lốp bốp
Dưới chân nước vẫn chảy dài

Chợt vài em nhỏ ra tắm
Trần truồng giữa chỗ người đông
Ðuổi nhau giữa dòng nước chảy
Tự nhiên như ở trong phòng

Nhìn em mà tôi nhớ lại
Một thời thơ ấu đã xa
Tắm mưa hiên nhà hàng xóm
Tồng ngồng như chỉ mình ta

Mưa rơi làm tôi ướt mặt
Tái tê một góc hồn xưa
Trời mưa hay là tôi khóc
Cho thời thơ ấu đã xa.

 


Trở về lại: Trang văn CAO XUÂN LÝ