Trang Cảm Nghiệm
NHÓM PHỤC VỤ MIỀN ước mong đón nhận cảm tưởng của quư anh chị đă tham dự Đại Hội Cursillo Mùa Xuân 2005 tại Dallas, Texas.
1) Anh chị có cảm nghiệm ǵ về ngày Đại Hội Miền?
2) Anh chị thấy Đại Hội đă đáp ứng được ǵ cho anh chị?
3) Anh chị mong mỏi ǵ trong các kỳ Đại Hội Miền kế tiếp?
Xin quư anh chị gởi cảm tưởng của quư anh chị về địa chỉ: mien8@cox.net
Kính chúc quư anh chị b́nh an trong Đức Kitô
Vinh sơn Phạm Quỳnh Tín
ĐHV Miền 8
UY QUYỀN - BẠN HỮU
Trong Đại Hội Cursillo toàn quốc tại Atchison, Kansas, tôi được chỉ định tŕnh bày về phương pháp làm bạn trong Khóa Cursillo. Một trong những phương pháp tôi đă đề cập đến là việc làm bạn qua những bữa ăn: Phải thay đổi chỗ ngồi để có thể làm bạn với nhiều người khác nhau. Nói vậy mà tôi lại không làm như thế! V́ hơn 600 Cursillistas tham dự Đại Hội gồm phần đông là người nói tiếng Anh, tiếng Tây Ban Nha, Phi Luật Tân, Đại Hàn. Dù ngôn ngữ chính của Đại Hội là tiếng Anh, nhưng nhiều người vẫn bị hạn chế trong việc phát biểu bằng tiếng Anh. Trong số đó, có tôi. V́ thế hệ của tôi, sinh ngữ chính đă học tại trung học và đại học lúc bấy giờ là tiếng Pháp và sinh ngữ thứ hai mới là tiếng Anh. Tôi lại không may mắn được trao dồi thêm tiếng Anh, v́ đến Hoa Kỳ trễ, vợ qua đời để lại năm đứa con gái c̣n nhỏ dại phải chăm sóc, nuôi dưởng. V́ thế, tiếng Anh của tôi nói bằng giọng Pháp c̣n pha giọng “Quảng Nôm” thế th́ người đối thoại làm sao hiểu được những ǵ tôi muốn nói để làm bạn với họ. Do đó, tôi bèn áp dụng phương pháp làm bạn qua những người Việt Nam đến từ những tiểu bang khác.
Trong một bữa ăn, được hân hạnh ngồi gần Chị Kim Loan đến từ Cincinnati, Ohio, tôi học được cách truy cứu nghĩa của những chữ Việt gốc Hán văn để áp dụng trong đời sống hàng ngày của chị như chữ UY QUYỀN. Uy quyền gồm hai nghĩa: Uy (power) và quyền (authority) ghép lại với nhau. Trong gia đ́nh, hội đoàn, sở làm, người cha mẹ, người đứng đầu cũng như ông chủ mà không có uy để con cái, người dưới vâng lời, nghe theo th́ hay dùng quyền. Nhưng khi dùng quyền th́ con cái hay người dưới phải tuân theo nhưng không kính phục. Tôi đắc chí v́ cách phân tích từ ngữ của chị Kim Loan và nghĩ đến cách áp dụng trong việc điều hành Phong Trào. Với Phong Trào Cursillo, chúng ta đều là anh chị em, môn đệ của Thầy Chí Thánh, chức chủ tịch, trưởng trường Lănh đạo hay Trưởng Khối cũng chỉ là công tác được anh chị em giao phó. V́ vậy càng phải chỉ nên dùng uy mà xử sự hơn là dùng quyền. Ngay quư Cha Linh hướng, các ngài cũng luôn dùng uy chứ chẳng bao giờ dùng đến quyền. V́ các ngài cũng hiểu rằng nếu ḿnh không có uy nên mới dùng đến quyền. Mà dùng đến quyền th́ chắc chắn không có được sự kính trọng nơi các anh chị em.
Đang suy gẫm về hai chữ uy quyền, mở Email lại nhận được bài viết Susan M. S. Brown về POWER do Hoàng, em của chị Kim Loan, trích gửi để chia sẻ như sau:
On The Journey Toward Right Use of Power
written by Susan M. S. Brown
Power is good when we find our true identity within ourselves and offer our power as a gift to the world. Power is evil when we impose our will on others because we seek our identity outside ourselves. St. Paul says Christ empowers us in our inner beings to experience the fullness of God's love. That enables us to live with gentleness, patience and forgiveness within the diversity of community. Such a centered life is powerful and empowering to others.
Henri's words about downward mobility are important for those who have access to external power and who seek their identity through competition, prestige and security. But those same words can be hurtful to people without access to power. The marginalized need to embrace power. Not external power but the power to trust their own goodness and claim their rightful place in the world.
Whether we live in the corridors of power or on the margins, the way we use power is the key. We can rely on external power to impose our will on others in order to bolster our fearful selves, or we can live out of our inner empowerment. That decision makes all the difference.
Chủ đề của Đại hội năm nay là “Hăy loan truyền niềm vui” qua cách kết bạn, làm bạn và đưa bạn đến với Chúa Giêsu Kitô của phương pháp Cursillo. Vậy để hiểu rơ hơn nghĩa của chữ BẠN, tôi bèn theo cách phân tích chữ của chị Kim Loan. Tôi t́m trong quyển Hán Việt từ điển thấy rằng: Chữ BẠN do hai bộ NHÂN là người và BÁN là nửa, vật chia đôi một bên một nửa ghép thành. Vậy bạn là người có một phân nửa của chính họ và một nửa của chính ta ghép thành. Tuyệt diệu! Theo nghĩa đó th́ muốn làm bạn với ai, ta phải làm sao để họ nhận ra ta là một phân nửa con người của họ và chính ta cũng nhận họ là một phân nửa con người của ta. Hiểu được nghĩa này theo Hán Văn, tôi mới thấy rằng bài chia sẻ của ḿnh về làm bạn trong Khóa Cursillo đă thiếu một nguyên tắc quan trọng. V́ áp dụng nguyên tắc này rất phù hợp với Lời Chúa đă phán dạy: “Hăy yêu thương người khác như chính ḿnh vậy.” Nếu tôi xem người nào như bạn th́ tôi phải phục vụ họ như phục vụ cho một nửa người của tôi ở nơi họ.
Đó là nghĩa của từ BẠN. Nhưng khi xem người nào là BẠN HỮU th́ nghĩa càng thâm sâu hơn nữa! HỮU theo Hán văn, do bộ HỰU là LẠI ghép thành, có nghĩa cùng ḷng, cùng chí và ăn ở với nhau phải đạo. Vậy toàn nghĩa của bạn hữu là người có một phân nửa người của nhau và ăn ở với nhau phải đạo, cùng ḷng, cùng chí hướng.
Hiểu rơ nghĩa của BẠN HỮU như thế, tôi mới cảm nhận được t́nh yêu của Chúa Giêsu Kitô, Thầy Chí Thánh, đối với tôi như thế nào, khi Thầy bảo: “Không ai có t́nh yêu lớn hơn, kẻ hy sinh mạng sống v́ bạn hữu. Các con là bạn hữu của Thầy, nếu các con thi hành những điều Thầy truyền dạy. Thầy không c̣n gọi các con là tôi tớ nữa, v́ tôi tớ không được biết việc chủ làm. Nhưng gọi các con là bạn hữu; v́ tất cả những điều Thầy đă học được nơi Cha Thầy đă tỏ cho các con hay.” (Gioan 15: 13-15)
Tôi chân thành cám ơn chị Kim Loan đă giúp tôi cách t́m được ư nghĩa chân chính của những từ để sống đúng nghĩa mỗi khi xử dụng.
NGUYỄN VĂN THỌ
Ư NGHĨA CUỘC SỐNG
CỦA NHỮNG NGƯỜI CÔNG GIÁO VIỆT NAM
ĐỊNH CƯ TẠI HOA KỲ
VÀO ĐỀ
Tôi không biết có khi nào quí ông bà anh chị suy nghĩ một cách nghiêm túc và cặn kẽ về sự ra đi khỏi Việt Nam và về sự định cư trên đất nước Hoa Kỳ này, để t́m xem hai sự kiện ấy có ư nghĩa ǵ không? Nếu như có nghĩ đến hai sự kiện ấy th́ chắc chắn nhiều người trong quí ông bà anh chị không thể không cảm thấy một nỗi niềm đau xót, có khi uất hận. Nhưng mỗi người trong quí ông bà anh chị cũng cảm thấy một niềm hạnh phúc và an ủi lớn lao v́ những may mắn mà ḿnh đă có được.
Nhưng điều tôi muốn gợi ư với quí ông bà anh chị là hăy vượt lên trên tất cả những t́nh tiết nặng cảm tính để nh́n sâu hơn, cao hơn mà đặt cậu hỏi và t́m ra câu trả lời:
1.Trong kế hoạch hay ư định của Thiên Chúa, sự ra đi khỏi Việt Nam của cá nhân & gia đ́nh tôi có Ư NGHĨA ǵ?
2.Trong kế hoạch hay ư định của Thiên Chúa, sự định cự tại Hoa Kỳ của cá nhân & gia đ́nh tôi có Ư NGHĨA ǵ?
3.Trong kế hoạch hay ư định của Thiên Chúa, Cộng đồng Công Giáo Việt Nam ở Hoa Kỳ có SỨMẠNG riêng biệt ǵ đối với nơi đang sống và đối với quê cha đất tổ ?
NHỮNG GỢI Ư SUY NGHĨ
1. Có nhiều người ra đi ngay trước và sau ngày 30.4.1975. Có người ra đi mấy năm, thậm chí mười mấy, hai chục năm sau. Có người vượt biển ra đi. Có người lội bộ ra đi. Có người được đưa đón khi ra đi. Có người ra đi theo chương tŕnh HO. Có người ra đi nhờ chương tŕnh ODP. Có người đến Mỹ do lấy vợ lấy chồng là Việt kiều. Mỗi người một cách, mỗi người một lư do, một động lực, một ước mơ riêng. Nhưng cuộc ra đi nào cũng là một cuộc xuất hành (EXODUS) có được có mất .
2. Trong Lịch Sử Cứu Độ, cả trong Cựu Ước lẫn trong Tân Ước, đều có những cuộc ra đi. Chỉ cần nhắc lại ba cuộc ra đi có ư nghĩa và tầm mức lớn lao nhất, một của tổ phụ Abraham, cha những kẻ tin, một của dân Do Thái là dân riêng của Thiên Chúa và là tiền thân của Dân Chúa ngày hôm nay là Giáo hội Công giáo toàn cầu và một của những người Kitô hữu thời Giáo hội sơ khai. Tổ phụ Abraham ra đi theo tiếng gọi của Thiên Chúa, đến một miền đất xa lạ, để khởi đầu một trang sử mới cho nhân loại. Dân Ítraen ra khỏi Ai Cập để thoát khỏi cảnh nô lệ và đàn áp cơ cực của triều đại Pharaon và để được tự do thờ phượng Thiên Chúa Giavê. Những người tín hữu Kitô đầu tiên tản mác là để tránh sự bách hại ở Palestin nhưng cũng là đem Đạo Mới là Kitô giáo đến cho nhiều người, nhiều xứ khác.
3. Trong lịch sử đất nước và Giáo hội Việt Nam cũng đă có rất nhiều cuộc ra đi. Dân tộc Việt Nam xuất phát từ miền Bắc nhưng luôn di chuyển xuống Miền Nam, đầu tiên là tới vùng châu thổ sông Hồng và đồng bằng Bắc Bộ, rồi chuyển dần xuống Miền Trung và Miền Nam ngày nay, mở rộng bờ cơi giang sơn mà ta gọi là cuộc Nam tiến. Người Công giáo Việt Nam cũng có nhiều cuộc ra đi riêng, nhất là cuộc chạy trốn sự bách hại của vua chúa Triều Nguyễn thế kỷ XVI-XVIII và cuộc di cư năm 1954 để chạy trốn sự tàn ác và ghét đạo của chính quyền và quân đội Việt Minh. Những cuộc ra đi của người Công giáo không chỉ đơn thuần là những cuộc lánh nạn mà c̣n là cơ hội để Đạo Thánh được bành trướng tại những vùng đất mới. Lịch sử Giáo hội Công giáo đă chứng minh rằng: bất cứ một nhóm người có đạo nào bị hoàn cảnh phân tán đến các vùng xa lạ đều trở thành “hạt nhân” (noyeau) của các cộng đoàn Kitô mới.
4. Nhận xét về Cộng đồng người Việt – trong đó có người Công giáo- người ta phải khách quan nh́n nhận rằng: cho đến hôm nay, gần 30 năm sau biến cố 30.4.1975, người Việt đă rất thành công ở Mỹ, về nhiều mặt: tŕnh độ học vấn & chuyên môn, công việc làm ăn & kinh doanh dịch vụ, địa vị & chức quyền trong xă hội v.v… Riêng Cộng đồng Công giáo Việt Nam ở Hoa Kỳ đă đạt tới một con số đáng kể: có khoảng 450.000 người sinh hoạt tôn giáo trong gần 200 cộng đoàn/giáo xứ, với 665 linh mục (200 Lm Ḍng), khoảng 1 000 tu sĩ nam nữ thuộc 11 Ḍng Nam và 15 Ḍng Nữ và 40 phó tế vĩnh viễn.
Vậy xin ông bà anh chị hăy tự hỏi: sự ra đi khỏi mảnh đất quê cha đất tổ của mấy triệu người Việt Nam trong đó có gần một triệu người Công giáo có ư nghĩa ǵ? Phải chăng chỉ là để thoát khỏi cảnh nghèo đói lạc hậu của một đất nước kém phát triển, của một thể chế độc tài, đảng trị? Phải chăng chỉ là để được tự do và sung sướng về vật chất? Sự định cư tại Hoa Kỳ của Cộng đồng Công giáo Việt Nam có ư nghĩa ǵ? Nói cách khác Cộng đồng Công giáo Việt Nam có sứ mạng ǵ riêng biệt tại đất Mỹ này không? Cộng đồng Công giáo Việt Nam ở Mỹ có sứ mạng ǵ đặc biệt đối với quê nhàViệt Nam không? Tôi nghĩ rằng sự ra đi khỏi đất nước Việt Nam và sự định cư tại Hoa Kỳ của một Cộng đồng Kitô hữu gần nửa triệu người phải có một ư nghĩa lớn và Cộng đồng Công giáo nói trên phải có một sứ mạng riêng.
Nhưng ư nghĩa đó là ǵ? Sứ mạng ấy là thế nào? Phải chăng ư nghĩa đó là sự đóng góp cái đặc thù hay riêng biệt của người Công giáo Việt Nam vào sự phong phú và đa dạng của một quốc gia vốn đa sắc tộc, đa văn hóa và đa tôn giáo này? Phải chăng đó là sứ mạng làm chứng cho Chúa Kitô và Tin Mừng của Người giữa ḷng xă hội và dân chúng Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ này? V́ chưng cái đặc thù và riêng biệt nhất trong những cái đặc thù và riêng biệt của người Công giáo Việt Nam là ǵ, nếu không phải là ḍng dơi, hậu duệ của 117 Thánh Tử Đạo và của hàng trăm ngàn các Vị Anh Hùng Tử Đạo? Nếu máu các Thánh Tử Đạo là hạt giống Đức Tin, th́ người Công giáo Việt Nam phải làm cho hạt giống Đức Tin mà cha ông chúng ta đă gieo vào ḷng đất và vào ḷng người Việt Nam phát triển thành Cây Đức Tin ở trong nước cũng như ở bất cứ nơi đâu mà người Công giáo Việt Nam sinh sống.
5. Người Công giáo Việt Nam không chỉ có một sứ mạng riêng đối với Giáo hội và xă hội Hoa Kỳ mà c̣n có một sứ mạng đặc biệt đối với Giáo hội và đất nước Việt Nam nữa. Có thể nói người Công giáo Việt Nam ở Hoa Kỳ giống như một nàng dâu, phải một lúc đảm đang công việc của một bên là giang san nhà chồng và của một bên kia là của chính gia đ́nh mẹ đẻ ruột thịt của ḿnh (double mission). Giang san nhà chồng là xă hội và Giáo hội Hoa Kỳ, c̣n giang san nhà ḿnh là đất nước và Giáo hội Việt Nam.
5.1 Với xă hội và Giáo hội Mỹ:
Đă sống ở Hoa Kỳ th́ dù là linh mục, tu sĩ hay giáo dân Việt Nam trước tiên phải coi ḿnh là thành phần của Giáo hội và xă hội Hoa Kỳ. Một nỗ lực nhập thể cần được mọi người Công giáo Việt Nam thực hiện. Tuy nỗ lực duy tŕ và phát triển nét văn hóa độc đáo Việt Nam nhưng chúng ta không được sống thành những ốc đảo đóng kín (ghetto). Trái lại chúng ta phải ḥa nhập vào mọi môi trường sống chung quanh. Dù sống ở những vùng đông người Việt đến độ ra đường không cần biết tiếng Anh, chúng ta cũng không có quyền sống như người tạm cư, mà phải sống như người định cư. Về mặt công dân, chúng ta có trách nhiệm trở thành những công dân gương mẫu, tuân trọng luật pháp và đấu tranh cho xă hội Mỹ mỗi ngày một tốt đẹp hơn nữa. Chúng ta có nhiều việc phải làm, v́ xét cho cùng th́ xă hội Mỹ cũng chưa phải là thiên đàng dưới thế! Về mặt Giáo hội, chúng ta được mời gọi là các tín hữu xác tín, trưởng thành và tân tiến theo hướng của Công đồng Vatican II. Các cộng đoàn của chúng ta được mời gọi trở thành các cộng đoàn yêu thương, đoàn kết, sinh động và dấn thân vào các vấn đề xă hội.
5.2 Với xă hội và Giáo Hội Việt Nam:
Dù sống ở Hoa Kỳ và là công dân Mỹ với mọi quyền lợi và trách nhiệm như mọi công dân Mỹ khác th́ các linh mục, tu sĩ hay giáo dân Việt Nam cũng vẫn là người Việt Nam, da vàng mũi tẹt. Dù muốn dù không vẫn có mối liên hệ thâm sâu với quê hương đất nước, với đồng bào và với Giáo hội Mẹ Việt Nam. Có nhiều điều chúng ta có thể làm cho xă hội Việt Nam thay đổi, cho Giáo hội Việt Nam phát triển. Nếu chúng ta thật sự yêu mến quê hương, đồng bào và Giáo hội th́ chúng ta không thể không thể hiện sự liên đới “máu chẩy ruột mềm” với quê hương, đồng bào và Giáo hội. (1o) Cầu nguyện, hy sinh và hăm ḿnh cho xă hội và Giáo hội Việt Nam là cách thể hiện đầu tiên. Cần thay những lời trách móc, chửi rửa bằng những lời cầu nguyện, hy sinh và hăm ḿnh. (2o) Đóng góp trí tuệ, tiền của, công sức nhằm giảm bớt đói nghèo, lạc hậu, thiếu phương tiện và phân biệt đối xử là cách thể hiện thứ hai. (3o) Ngoài ra c̣n có nhiều cách khác nữa, tùy theo sáng kiến của mỗi người mỗi cộng đoàn. Nhưng tôi muốn lưu ư đặc biệt đến nhu cầu nhân sự và tŕnh độ chuyên môn của Giáo hội trong nước để quí ông bà anh chị lưu ư dành ưu tiên cho những dự án hay cố gắng về lănh vực này.
Trong khuôn khổ Đại Hội Triết Đạo Việt Nam kỳ III do linh mục tiến sĩ Phêrô Phan Đ́nh Cho tổ chức tại The Catholic University of America (Washington DC) và Marywood Center (Orange County, CA) vào tháng 7&8.2000, tôi đă có bài thuyết tŕnh về “Những nhu cầu quan trọng và cấp bách của Giáo hội Việt Nam” (2). Và tôi đă nói lên ước nguyện là thấy người Công giáo Việt Nam ở hải ngoại nói chung và ở Hoa Kỳ nói riêng không chỉ làm một số việc cho Giáo hội Việt Nam mà c̣n làm một số việc thay cho Giáo hội trong nước, v́ có rất nhiều việc ở trong nước chưa làm được hoặc v́ không có khả năng để làm hoặc v́ không có quyền làm.
NHỮNG TÂM T̀NH THÍCH HỢP
1. Tâm t́nh đầu tiên là cảm tạ biết ơn đối với Thiên Chúa:
Dù thế nào số phận và cuộc sống cá nhân và gia đ́nh của quí ông bà anh chị - xét về mọi mặt - cũng tốt hơn số phận và cuộc sống của rất nhiều người, nhất là những người c̣n ở trong nước. Vậy ông bà anh chị hăy cảm tạ Thiên Chúa về những hồng ân ấy.
2. Tâm t́nh thứ hai là hoàn toàn tin tưởng phó thác vào Thiên Chúa:
Nếu Chúa đă đem ông bà anh chị sang đây, Chúa sẽ không bao giờ “mang con bỏ chợ”. Cuộc sống ở Mỹ có khó khăn mấy đi chăng nữa, ông bà anh chị có gặp trở ngại ngặt nghèo mấy đi nữa, quí ông bà anh chị cũng sẽ vượt qua được, nếu biết tin tưởng và phó thác trọn vẹn vào Thiên Chúa Quan Pḥng đầy yêu thương và quyền năng. Vậy ông bà anh chị hăy tin tưởng và phó thác tất cả hiện tại và tương lai cho Thiên Chúa, để Người hành động trong cuộc sống của quí ông bà anh chị.
3. Tâm t́nh thứ ba là dấn thân, để đền đáp tấm ḷng của Thiên Chúa:
Thiên Chúa giao cho quí ông bà anh chị một trách nhiệm lớn lao và nặng nề là làm chứng cho Người và Đạo Thánh Người giữa ḷng xă hội Hoa Kỳ này và đồng thời là đóng góp cho những thay đổi của quê hương và cho những canh tân của Giáo hội Việt Nam. Nước Mỹ là một nước giầu mạnh và đa sắc tộc, đa văn hóa. Mỗi công dân Mỹ, bản xứ hay nhập tịch, đều có trách nhiệm thể hiện sự giầu mạnh và đa dạng: không chỉ giầu vật chất mà c̣n giầu tinh thần và tâm linh, không chỉ mạnh về kinh tế mà c̣n mạnh về công b́nh bác ái, đa dạng trong suy nghĩ và nếp sống và mở ngỏ với hết mọi cái khác, cái mới, cái đẹp, cái thánh. Vậy ông bà anh chị hăy mạnh dạn dấn thân thực hiện sứ mạng và phục vụ hết mọi người là con cái cùng một Cha và là anh em của quí ông bà anh chị. Dân tộc và Giáo hội Việt Nam đang sống trong một bối cảnh kém phát triển, thiếu tự do, dân chủ và nhân quyền, cần nhận được sự giúp đỡ của quí ông bà anh chị để thoát ra khỏi cảnh nghèo đói, lạc hậu, thiếu tự do, dân chủ và nhân quyền.
THAY LỜI KẾT
Chúng ta đă nói đến sự ra đi khỏi Việt Nam và sự định cự tại Hoa Kỳ của những người Công giáo Việt Nam. Đó là một hành tŕnh đầy gian nan vất vả. Sự ra đi cũng như sự định cư tại Hoa Kỳ của người và Cộng đồng Công giáo Việt Nam chắc chắn phải có một ư nghĩa lớn là phục vụ cho việc Loan Báo Tin Mừng.
Nhưng đối với bất cứ người tín hữu nào, trong cuộc sống c̣n có một cuộc ra đi khác: đó là cuộc hành tŕnh tâm linh. Hành tŕnh tâm linh không chỉ là hành tŕnh trong không gian (từ Bắc xuống Nam, từ Việt Nam sang Mỹ) mà c̣n là hành tŕnh từ cái đầu xuống trái tim, từ trái tim xuống hai bàn tay, tức quăng đường đi từ hiểu biết đến yêu mến, đi từ yêu mến đến hành động (xin nhắc lại Logo trong đó có h́nh vẽ cái đầu, trái tim và hai bàn tay). C̣n là hành tŕnh từ bản thân đến tha nhân tức hành tŕnh đi từ vị kỷ đến vị tha, hành tŕnh từ trên cao xuống thấp tức hành tŕnh từ bỏ theo Tin Mừng: “Ai muốn theo Ta, th́ hăy bỏ ḿnh mà theo Ta”. Hành tŕnh này nhiều khi c̣n khó khăn hơn hành tŕnh vượt biển của hàng trăm ngàn người Việt vào cuối thập niên 70 của thế kỷ trước.
Giêrônimô Nguyễn Văn Nội,
------------------------------------------------------------
(1) Đây là đề tài chia sẻ với các Trưởng Gia Đ́nh Giáo xứ Đức Mẹ La Vang, thuộc giáo phận Grand Rapids, tiểu bang Michigan, trong buổi sinh hoạt ngày 30.10.2004.
(2) Những nhu cầu quan trọng và cấp bách đó là:
1- Huấn luyện đào tạo nhân sự, nhất là giáo dân.
2- Hội nhập Giáo Hội vùng.
3- Tổ chức và thiết lập các cơ chế cần thiết cho đời sống và hoạt động của
Giáo Hội.
4- Trẻ hóa hàng ngũ lănh đạo và đổi mới cung cách lănh đạo.
5- Hội nhập văn hóa và đối thoại với các tôn giáo bạn.
Bài thuyết tŕnh này được đăng trên DIỄN DÀN GIÁO DÂN số ra mắt đầu tháng 6 năm 2001.
TÔI ĐI GIÚP KHÓA TĨNH HUẤN CURSILLO
Khóa #15 Nam được tổ chức tại Trung Tâm Tĩnh Huấn Saint Mary Of The Pines. Trung Tâm nằm sâu trong một khu rừng mà lối vào ngoằn ngoèo âm u. Chớm vào khu vực của Trung Tâm tôi cảm nhận ngay được bầu khí yên tĩnh, êm đềm. Mọi lo lắng bon chen của đời thường như được trút bỏ ngoài xa lộ 55. Lái xe vào khuôn viên Trung Tâm, bầu khí thật thánh thiện, những ṭa nhà nằm yên lặng dưới ánh nắng êm ả càng làm hồn tôi chùng xuống, thật đúng là bầu khí của sự tĩnh tâm. Chúc nữa đây, với hàng chục người vừa Trợ Tá, khóa viên và thân nhân của họ có làm tan vỡ mất bầu khí linh thiêng mà con người tạo dựng để cho những người đến có thể t́m lại chính ḿnh và gặp gỡ Đức Kitô hay không.
Với nhiều ngày tháng chuẩn bị cho Khóa, giờ đây là giây phút mà tất cả các anh chị trong Trường Lănh Đạo phải đối đầu với công việc. Đầu óc tôi căng thẳng với nỗi lo lắng khi nh́n thấy các anh chị em của ḿnh bương chải với trách nhiệm của mỗi người, mỗi Ban. Họ vui vẻ phấn khởi, ai vào việc nấy chào đón khóa viên tề tựu từ bốn phương trời trong đó có cả các Linh Hướng Liên Nhóm cũng có mặt để khích lệ và nâng đỡ tinh thần những người dự Khóa. Giờ Khai Khóa sắp bắt đầu, anh Khóa Trưởng đâu rồi ? Th́ ra anh đang trong pḥng Thánh Thể, anh đang nhận chỉ thị của Đức Kitô, anh đang tâm sự với Ngài. Mọi người đều điềm tĩnh vui tươi tuy rất bận rộn chạy đôn chạy đáo. H́nh như tất cả đều xác tín vào sự quan pḥng của Thầy Chí Thánh nên tuy lo nhưng không ai tỏ ra vẻ căng thẳng.
Khóa trải qua bao nhiêu giờ, bao nhiêu ngày rồi nhỉ? Có lẽ không ai có th́ giờ để mà để ư đến ngày giờ ngoại trừ anh Khóa Phó v́ anh là người điều hành chương tŕnh của Khóa và chỉ ḿnh anh được phép theo dơi thời gian sao cho công việc diễn tiến khít khao với khóa biểu. Riêng tôi vẫn không trút bỏ được những băn khoăn lo lắng theo bản tính nhân loại của ḿnh, sau giờ kiểm điểm cuối ngày trở về pḥng gặp gỡ một vài anh em trong Miền để thảo luận về sinh hoạt của Miền VIII mà anh em chúng tôi đang nỗ lực xây dựng, rồi chưa kịp chơp mắt th́ công việc của ngày mới lại bắt đầu.
Khóa đă bước sang ngày thứ ba, mọi người tham dự đều quyết tâm nhận Đức Kitô là lư tưởng của ḿnh, và rồi cùng nhau đến tŕnh diện Người và tâm t́nh với Người bên cạnh những người anh em đồng hành. Tôi qú trước Thầy dâng mọi nỗi lo lắng của ḿnh và thật b́nh yên và hạnh phúc, tôi cảm thấy như bàn tay Thầy đặt lên vai tôi: “Con ngồi xuống đi, con mệt rồi, Thầy biết những ǵ con đă và đang làm. Hăy yên tâm Thầy luôn ở bên con”. Tôi ngồi gục xuống và nghe văng vẳng bên tai bài thánh ca quen thuộc “Êm đềm triền miên nơi Nhà Chầu vắng, Cha ngồi chờ mong...... QT