Các bạn thân mến,
Liệu chúng ta có nhường chỗ trong
nhà thờ cho những "người công giáo đứng dựa cột" không" Ðây là
những người không sẵn sàng để tham gia toàn phần vào thánh lễ.
Chúng ta có đòi hỏi quá nhiều ở những người đang cần thời gian và
không gian trong hành trình đức tin của họ" Họ có thể là những người
bị ngăn trỡ thiêng liêng nên không thể lên chịu lễ, họ cũng có thể
là những thanh niên không cảm thấy thỏai mái khi ngồi chung với các
bổn đạo khác trên ghế, để phải qùy với họ và tham dự mọi nghi
thức.
Vào nhà thờ chúng ta luôn luôn
thấy có những người đến sớm nhưng không chịu lên các hàng ghế trên
ngồi, mặc dầu các ông trong ban trật tự mời mọc mấy cũng không chịu
nhúc nhích. Nếu các ông này tỏ ý muốn lôi kéo thì họ sẽ tỏ vẻ
khó chịu, và có khi đứng giậy ra về luôn.
Họ là những người ngồi trong các
góc tối ỡ phía cuối, đứng dựa tường hay dựa cột. Có người ngồi cúi
đầu úp mặt vào hai tay trông như đang cầu nguyện sốt sắng. Ðôi khi
chúng ta thấy có người cầm chuỗi tràng hạt trong tay, miệng lẩm bẩm,
dường như không chú ý đến những gì đang xẩy ra chung quanh. Ðôi khi
chúng ta thấy có người lên bàn thờ Ðức Mẹ Hằng Cứu Giúp thắp một
cây nến, rồi trỡ về chỗ ẩn núp của họ.
Có những người không đi lễ đều
dặn mỗi ngày chủ nhật, nhưng họ đến nhà thờ khi có người trong gia
đình qua đời, khi họ gặp khó khăn, và cần đến Chúa trong đời. Họ
cũng đến nhà thờ những dịp lễ, những ngày kỷ niệm đặc biệt trong
gia đình. Họ cố làm ra vẻ bình thản nhưng thực ra trong lòng cảm thấy
đang ỡ một chỗ xa lạ. Họcó cảm tửơng như có nhiều cặp mắt tò mò
đang theo rõi, họ. Thông thường họ không lên chịu lễ, và đến lúc
này thì họ lén đi ra. Ðối với những người công giáo không thoải mái
khi phải tham gia tích cực vào hy lễ thánh thể, giờ phút bối rối
nhất có lẽ là lúc chịu lễ. Chắc chắn là họ phải cảm thấy lúng
túng khi phải co đầu gối ngồi yên trên ghế trong khi tất cả mọi
người đều sắp hàng đi lên.
Từ Công Ðồng Vatican II, cha chủ
tế quay mặt lại cho toàn thể cộng đồng được tham dự tích cực vào
nghi thức phụng vụ Thánh Thể. Trong thánh lễ thông thường cả nhà
thờ hát chung, và sách Phụng Ca được để ngay trên ghế. Liệu những
người công giáo "dựa cột" có thể tránh không hát theo không" Chưa
nói đến việc các ông trong ban trật tự có thể tới mời họ đi xin
tiền, hay dâng của lễ nếu họ đứng ỡ cuối nhà thờ. Rồi đến lúc
chúc bình an cho nhau, họ không thể ngồi cúi mặt tránh những bàn tay
chià ra chung quanh.
Tôi đã thấy khá nhiều thanh niên
dựa cột và đã tìm đủ mọi cách để mời họ vào ghế ngồi. Cố gắng
của tôi thường không có kết qủa. Nhưng chính những thanh niên này
lại là những người hăng hái tham dự những buổi picnic, că m trại, đi
biển. Những người này một khi đã tham gia vào một sinh hoạt nào đó
trong giáo xứ thì tự nhiên họ sẽ cảm thấy thoải mái hơn khi lui tới
nhà thờ. Họ là những người cộng sự đă c lực nếu họ cảm thấy trực
thuộc một nhóm nào trong cộng đồng: Thiếu Nhi Thánh Thể, Hướng Ðạo,
Hiệp Sĩ Ðoàn, Ðạo Binh Xanh, Ca Ðoàn, Nhóm Chia Sẻ Lời Chúa, Canh Tân,
Focolare, Linh Thaọ... Tôi thấy nếu mời được những người nãy đi một
khóa Tĩnh Tâm, họ sẽ được đánh động và sẽ thay đổi và muốn dấn
thân hơn vào công việc nhà Chúa.
Chúng ta có thể làm gì hơn để
động viên những "thành phần lửng lơ con cá vàng"
này trở thành những người sẽ đồng hành với chúng ta"
Thân mến,
Mai Thư