Lời Thứ Hai:
"Ngày
Hôm Nay Con Sẽ Ðược Ở Với Ta Trên Nước Thiên Ðàng" (Luke 23:35-43)
Ðối với thánh Luca, Chúa
Giêsu là đấng ban phát ơn thứ tha rất quảng đại. Ngài là đấng ban bố tình yêu và sự tha
thứ của Thiên Chúa. Chỉ có trong Phúc Âm Luca chúng ta mới nghe Ngài
nói với Zakêu, người thu thuế là: "Hôm này
nhà này được ơn cứu rỗi, vì người này cũng là con cái Abraham."
Chỉ trong Luca chúng ta mới nghe
bài dụ ngôn về người thiếu phụ Samaritan, và người cha quảng đại
đối với đứa con hoang đàng. Chỉ có trong Luca chúng ta mới thấy người
đàn bà tội lỗi rửa chân Chúa Giêsu bằng nước mắt và được nghe
Ngài nói tin mừng: "Ðức tin của con đã cứu con, hãy ra về bằng
an."
Vì Luca muốn chúng ta biết tình yêu tràn đầy của Chúa Kitô, ngài ghi
chép lại lời đầu của Chúa trên thập giá:
"Lạy Cha xin tha cho
chúng." Chúa Giêsu chết đi, nhưng y như khi Ngài sống: luôn luôn đầy
ân sủng cho tới hơi thở cuối cùng. Không những chỉ tình yêu của Ngài
mới tran hoà, mà theo Luca, cả sự tha thứ và bình an cho tất cả, nhất
là những kẻ sống bên lề xã hội, những kẻ bị bỏ rơi.
Trong Thánh Kinh Luca, không có
ngõ cùng nào trên trái đất này quá tăm tối để ánh sáng thế gian
này không rọi sáng. Qua lời nói thứ hai của Chúa trên thập giá
chúng ta biết được rằng sự tha thứ được ban phát cho tất cả, nhưng
mỗi người lãnh nhận một cách khác nhau.
Mác-cô không đề cập đến vụ hai tên trộm huà với dân chúng nhạo
cười Chúa.
Mathêu lại viết là cả hai kẻ
trộm đều chế nhạo Ngài. Chỉ có Luca mới phân biệt giữa tên trộm
lành và tên kia. Tên kia phụ họa với dân chúng và nói rằng: Nếu
ông là Thiên Chúa, sao không tự cứu mình và cứu chúng tôi"" Ðây
hiển nhiên là một sự phỉ báng đến từ cửa miệng của một người được
gần gũi Chúa nhất.
Lời của nó làm cho nỗi đau khổ
của nó thêm chua chát. Nó không hiểu ý nghiã của đời sống ngoại
trừ cuộc đời nó phải để lại đằng sau. Và nó muôn được gỡ ra khỏi
thập giá và có cơ hội để sống lại đời sống ấy.
Rồi tên trôm lành nói lên lời
phản đối tên kia và công nhận tội lỗi của nó. Nó tự mình chê
trách mình và công nhận nó không còn hy vọng gì cả. Trong qúa khứ
nó đã dựa vào tài ăn trộm để sống, bây giờ thì bạn bè đã bỏ rơi
nó hết. Nó nói: "Người này chẳng làm gì nên tội", người này đang
chịu cực hình mà còn tha thứ. Nó đã tìm được niềm hy vọng trong tình
thương của Giêsu.
Nó thấy Chúa là con đường dẫn
đến sự sống mới. Nó đã cầu xin:
"Giêsu, xin nhớ đến tôi nơi vương
quốc của ngài." Ðây là lời kêu của một người có lòng khiêm cung.
Lời này như tiếng vang lập lại lời của chúng ta kêu lên từ đáy tim:
"Lạy Chúa Giêsu, xin nhớ đến con.
Xin cho con có một cơ hội để bắt đầu một cuộc sống mớị"
"Lạy Chúa Giêsu, xin nhớ đến chúng con trên nước Trời của Ngài.
Xin thương xót, tha thứ cho tội lỗi của chúng con.
Chúng con thật không xứng đáng, nhưng vì lòng nhân từ,
và vì cái chết ô nhục và đau đớn của Ngài,
xin rửa sạch chúng con để chúng con sẵn sàng
và xứng đáng được Ngài mở rộng vòng tay
âu yếm đón chúng con trong ngày sau hết."