Lời Thứ Bốn:
"Lạy Chúa tôi, Lạy Chúa tôi, nhân sao Chúa bỏ tôỉ"
Mathêu 27:45-47 Maccô 15:33-36
Tất cả kinh nghiệm của nhân loại Chúa Giêsu đều trải qua và có kinh
nghiệm xâu xa trên thập giá. Ngài không biết tội lỗi là gì, nhưng
thật ra Chúa không cần biết đến tội lỗi mới có thể làm con ngườị
Chúng ta nên nhớ rằng chúng ta
được cấu tạo nên vô tội và chính tội lỗi đã làm cho nhân loại mất
đi căn tính của mình. Và bởi vì Chúa Giêsu đã thật sự là con người
hết mình, chúng ta biết rằng Ngài cũng hiểu biết tận tình tất cả
những gì là nhân tính của chúng ta, kể cả những sợ hãi yếu đuối,
cám dỗ, cô đơn, những dày vò của lương tâm, những nhu cầu chúng ta
có đối với Chúa và đối với tha nhân.
Chúa Giêsu kêu lên lời nói thứ
bốn trong sự tuyệt vọng cùng cực. Tất cả chúng ta đôi lần cũng đã
phải trải qua những giây phút ấy: "Lạy Chúa tôi, Lạy Chúa tôi,
nhân sao Chúa bỏ tôỉ" Ðây là tiếng kêu đau đớn nhất của người bầy
tôi của Chúạ Theo thánh Maccô và Mathêu đã ghi lại thì khi lời này
được thốt ra, một đám mây đen bỗng nhiên kéo đến bao phủ trái đất
từ giờ thứ sáu (giờ ngọ) đến giờ thứ chín. Theo thánh Maccô, Chúa
Giêsu bị treo trên thập giá cho đến giờ thứ sáụ
Chúa chịu đựng mọi sự xỉ nhục
của đám đông, sự bỏ rơi của các môn đệ và cả sự nhạo cười của
những kẻ cùng bị đóng đanh với Ngàị Ðây thực sự là một khung cảnh
thê thảm nhất trong đời Ngài khi Chúa phải chịu đựng cả sự bỏ rơi
lẫn nhạo cườị Hiển nhên là Chúa Giêsu phải nhận biết cảm giác của
sự chối bỏ và chế nhạo trong nhân tính của người đờị Ngài đã bỏ
cả cuộc đời xả thân cho kẻ khác, và rao truyền vương quốc cuả Thiên
Chúạ
Ngay cả trên thập giá Chuá Giêsu
cũng dốc hết tàn lực ra để lo lắng cho giáo hội và để tha thứ cho
mọi ng+ờị Vậy mà kết quả công trình của Ngài là gì" Ðã có lúc
Ngài có cảm tưởng như hoàn toàn vô ích. Ngài như đang phải đối diện
với một bức tường trắng hay bị nhốt trong sà lim. Ngài biết là vào
những lúc đó con người có cảm tưởng hoàn toàn cô độc và mọi người
chung quanh, kể cả Thiên Chúa cũng có thể tự xoay sở mà không cần
đến mình. Chúa Gêsu hiểu biết cảm giác của kẻ bị xóa tên trên mặt
đất. Ngài bị dày vò bởi nỗi lo âu không thể sống lại, và bởi nỗi
nghi ngờ rằng trên đường đời ở một nơi nào đó mình đã chọn một
khúc quẹo sai lầm và đã bị lạc đường.
Chúa Giêsu hiểu biết cảm giác
cô đơn của những người đã ly dị; những người đang phải tìm quên lãng
trong rượu chèma tuý; những người đàn bà bị chồng hành hạ, đánh đập
hay bị người ta hãm hiếp; những người đàn ông bị sa thải khỏi sở
làm; những người tuyệt vọng hay bị tàn phế.
Chỉ qua nhân tính Chúa Giêsu mới
thắc mắc về ý định của Chúa Chạ Ðời sống của Ngài là đời sống gì" Thánh giá của Ngài là thảm trạng của cả cuộc đời công khai của
Ngài, và lời nói trên thập giá là khúc quẹo của thảm trạng nàỵ
Ðã đến lúc Ngài sẵn sàng chấp nhận cái chết như một món qùa cuối
cùng hiến dâng cho nhân loạị
Một khi Ngài đã kêu lên: "Cứ đau
đi, cứ chết đi," Ngài đã tìm đu +ợc niềm vui để vượt qua bóng tối
của sự chết và bước vào nơi có ánh sáng. Qua thập giá chúng ta có
lý do để hy vọng rằng Thiên Chúa thấu hiểu rõ ràng thế nào là đi
trong thung lũng của bóng tối và tử thần, và trải qua nỗi lo sợ bị
b" rơi, vì Giêsu đã kêu lên: "Lạy Chúa, sao Chúa bỏ tôi""
Chính qua Ðức Kitô chúng ta mới
có lý do để tin rằng ngay cả cái chết cũng không chiến thắng được
tình yêu trung thành Thiên Chúa dành cho dân ngườị
Lời nguyện:
Lạy Chúa Kitô! Chúa
đã mang thân phận thảm hại của con người cho tới hơi thở cuối cùng.
Chúa đã muốn lãnh chịu tất cả mọi cảm giác ô nhục, bị bỏ rơi để
thông cảm những đau thương hấp hối tủi nhục của chúng con.
Chúa đã ban chúng con niềm tin cậy và hy vọng nơi tình yêu bao la và
khoan dung của Ngàị
Xin nâng đỡ ủi an, và ở bên chúng con trong giờ lâm tử, trong cơn
hấp hối, những lúc cô đơn, bị người đời ruồng rẫy bỏ rơị
Amen.