Lời Mở Ðầu
Mỗi khi tôi nghĩ đến người nghèo,
hình ảnh được gợi ra trong trí tôi là nhừng người nam và nữ kéo nhau
ra chợ làng từ sáng sớm. Trên vai họ là quang gánh chĩu nặng những
bó rau. Trên đầu họ là những thúng đựng bí bầu. Tay họ sách những
chiếc giỏ đựng gà vịt.
Họ đi chân đất, mặc những bộ
quần áo nâu sòng đã nhiều chỗ vá hay đã bạc mầu. Họ mang những
sản vật họ đã đổ nhiều mồ hôi sớm ngày ra vun trồng hay nuôi
dưỡng. Ðôi khi chỉ là vài bó rau muống hái ở bờ ao. Họ đi trên
đường làng đầy bụi bậm khi khô ráo, hay bùn lầy khi mưa rào. Nơi chợ
làng, họ bầy ra bán để đổi lấy chút cơm gạo cho chồng con mỗi ngày.
Chợ chỉ họp từ 6 giờ sáng đến 7 giờ sáng. Sau đó ai nấy lại lục
tục trở về với nương đồng, vườn tược.
Tôi không thích đi bộ mấy, ngoại
trừ những khi tập thể dục, chạy trong công viên gần nhà. Ði một
trăm bước cũng leo lên xe hơi. Ði xa thì có xe buýt, xe điện ngầm, xe
lửa và máy bay chở tôi đến những chỗ tôi muốn tới. Chân tôi không
còn mấy khi chạm vào đất bụi của trái đất này như khi xưa thời chạy
loạn ngoài bắc. Luôn luôn có những bánh xe giúp tôi đi tới đi lui
mau hơn.
Ở nơi tôi ở hiện giờ không có
nhiều người đi bộ, ngoại trừ những người tập thể thao. Ðôi khi khó
tìm được người đi bộ để hỏi đường khi bị lạc. Trong thế giới của tôi
người ta đi từ chỗ này đến chỗ kia bị đóng kín trong một cái thùng
sắt di động. Họ ở trên đường phố mà y như ở trong nhà. Họ nghe băng
nhạc, CD hay radio. Họ nói chuyện điện thoại với sở làm, người thân
hay bạn hữu. Hiếm khi họ mới gặp gỡ người lạ tại các bãi đậu xe, siêu
thị, hay những quán bán thức ăn dọn nhanh.
Nhưng Chúa Giêu đã đi bộ, và
Ngài vẫn còn đi bộ. Chúa Giêsu đi từ làng này sang làng khác, và
trong khi đi bộ, Ngài gặp gỡ nhiều người nghèọ Ngài gặp những hành
khất, người mù, người bệnh tật, người đang than khóc. Ngài luôn luôn
ở gần mặt đất. Ngài cảm thấy cái nóng của ban ngày và cái lạnh
của mặt đất ban đêm. Ngài thông thạo về những ngọn cỏ héo mầu,
tàn úa, những miền đất đầy sỏi đá, những bụi gai, những thân cây
trơ trụi lá, những bông hoa dại ngoài đồng, và những mùa gặt tốt.
Ngài biết rõ vì Ngài đã đi bộ
qúa nhiều và cảm nhận ngay trong chính bản thân sự khô cằn hay mầu
mỡ của mỗi mùa. Ngài chăm chú lắng nghe những người đi bên Ngài,
và Ngài trò truyện với họ như một người bạn đồng hành chân chính.
Ngài nghiêm nghị, nhưng rất bao dung, nói thẳng nhưng rất hiền từ, đòi
hỏi nhưng hay tha thứ, gạn hỏi nhưng rất lễ độ. Ngài đào sâu, cắt
mạnh, nhưng với bàn tay của một thầy thuốc. Ngài phân rẽ, nhưng là
để cho trưởng thành. Ngài đả phá nhưng để cho có sự xác tín xảy ra.
Chúa Giêsu có liên hệ mật thiết với mặt đất trên đó Ngài bước đi.
Ngài quan sát sức mạnh của thiên nhiên, và bày tỏ rằng Thiên Chúa,
Ðấng Tạo Hóa cũng chính là Thiên Chúa đã sai Ngài đến đem Tin Mừng
cho người nghèo, ánh sáng cho người mù, và sự giải thóat cho kẻ tù
đầy.
Những người nghèo đi bộ trên
đường làng, trên cát bụi của sa mạc hay trên những lối đi đầy sỏi
đá của những miền núi trên thế giới này, nhắc nhở tôi đến hai chữ
khiêm nhường (humility) - xuất xứ từ chữ Latinh
"humus" có nghiã là
đất. Tôi phải ở gần đất. Nhiều khi tôi nhìn lên trời, ngó theo
những đám mây và mơ về một thế giới tốt đẹp hơn. Nhưng giấc mơ của
tôi không bao giờ thành tựu trừ khi tôi biết nhìn xuống đất, nhìn
hoài hoài xuống đất, nhìn tất cả những người đang mệt mỏi lết đi,
và đang mời gọi tôi đi cùng.
Nhưng đi với người nghèo có ý
nghiã gì" Có nghiã là tôi phải công nhận chính sự nghèo hèn của
tôi: những đổ vỡ sâu xa trong tôi, sự mỏi mệt, bất lực, và yếu
đuối của tôị Chính ở đây tôi mới được nối kết với đất. Chính ở
đây tôi mới được kết hiệp với tất cả những ai đang đi chân trên
trái đất này, và khám ra rằng chính tôi, tôi cũng được thương yêu vì
tôi là một người rất mỏng manh nhưng qúy giá.
Trước khi Chúa Giêsu chịu nạn, "Khi người biết mình đến từ Thiên Chúa và đang trở về với Thiên
Chúa, người cầm lấy khăn và bắt đầu rửa chân cho các môn đệ" (Ga
13:5). Ngôi Lời trở nên nhục thể để rửa đôi chân mệt mỏi của tôi.
Ngài chạm đến phần thân thể tôi ở chỗ tôi tiếp xúc với mặt đất,
nơi mặt đất được nối kết với tôi và tôi vươn cao lên để với tới
trời. Ngài qùy xuống vàcầm đôi chân tôi trong tay Ngài và rửa chân
cho tôi. Rồi Ngài ngẩng lên và khi đôi mắt Ngài chạm mắt tôi, Ngài
nói: "Con có hiểu điều gì Ta đang làm cho con không" Nếu Ta là Thiên
Chúa và là Thầy của con, đã rửa chân cho con, con cũng phải rửa
chân cho các anh chị em của con." (Ga 13:13-14).
Mỗi khi tôi phải vác thánh giá
trên con đường gian khổ, tôi phải ngừng lại dọc đàng để rửa chân cho
người đi bên tôi. Trong khi tôi qùy xuống trước mỗi người anh chị em
và nhìn vào đôi mắt họ, tôi khám phá ra rằng chính nhờ những anh chị
em đang đồng hành với tôi, tôi mới đủ sức để đi trọn hành trình
này.
Mai
Thư