Chặng Thứ X
Chúa Giêsu Bị Lột A"
Người đàn bà nằm trong phòng kín
của bệnh viện Chợ Rẫy không còn gì ngoài tấm vải phủ trên thân
thể già nua gầy còm. Cả cuộc đời đồng áng nặng nhọc để săn sóc
chồng con đã chấm dứt với một sự hiện hữu trần trụi và vô danh.
Cuộc đời bà đã từng đầy rẫy những tiếng cuời đùa và những sinh
họat vui tươi, bây giờ chỉ còn im lặng. Ðâu là người chồng đầu gối
tay ấp" Ðâu lànhững đứa con đã đem đến cho bà niềm vui và hạnh
phúc" Ðâu là những láng giềng thân thiết đã từng đến nhờ bà giúp
đỡ" Ðâu là giòng sông nước chảy xiết" Ðâu là những cánh đồng đầy
mạ xanh và lúa vàng"
Tất cả mọi người thân yêu, bạn
hữu, láng giềng và mọi sự đã bị tước đoạt khỏi tay bà. Một ngày
nọ có người lạ mặt đến làng bà và chở bà đến nhà thương của đô
thị, đẩy bà ra sau tấm cánh cửa đóng kín của khu bệnh tâm trí. Họ bảo
là bà điên. Không có ai che chở cho bà, không có ai bào chữa cho
bà, không có ai bênh vực cho nhân phẩm của bà. Tâm trí bà đã rối
loạn. Ðôi khi những chuyện ngày xưa được gợi lại trong đầu, những
tên người được bà nhắc đến, những hình ảnh của thời thơ ấu và
trưởng thành hiện ra, nhưng không ai giúp bà tìm lại được sự tỉnh táo
bình thường.
Ðây là sự trần truồng thực sự.
Tất cả nhân phẩm đã mất hết. Con người xưa kia xinh đẹp, giờ đây
phải che dấu sự trần truồng của mình bằng tấm khăn trải giường. Có
hàng bao nhiêu người nam và nữ đã sống cuộc đời bị bóc lột trọn
vẹn, bị chôn dấu bên dưới thế giới đang trên đà tiến bộ nhanh chóng
của thế kỷ chúng ta. Vì già nua, họ không còn gì ngoài một sự hiện
hữu trần truồng. Họ hoàn toàn lệ thuộc vào ân huệ thỉnh thoảng mới
được người ta ban cho, và thường thì hay bị khước từ và chối bỏ ngay
giữa môi trường của họ.
Chúa Giêsu bị lột áọ Quân lính
bắt thăm xem ai được chia áo sống của Ngài (Ga 19:24). Ngài không còn
gì. Ngài, hình ảnh của Thiên Chúa ẩn hình, Ngài là trưởng tử của
mọi tạo vật, trong Ngài mọi vật được tạo thành trên trời và dưới
đất; mọi sự hữu hình và vô hình. Mọi ngai vàng, mọi lục lượng thống
trị, mọi chủ quyền đều quy phục Ngài. Nhưng chính Ngài lại bị tước
đoạt mọi quyền năng và phẩm giá, bị phơi trần cho toàn thể thế giới
xem thấy sự yếu đuối của Ngài. Ðây là một mầu nhiệm lớn lao nhất
của mọi thời đại đã được mạc khải cho chúng ta: Thiên Chúa đã lựa
chọn để mạc khải vinh quang thánh thiện cuả Ngài cho chúng ta trong
sự khiêm nhường. Nơi mà mọi vẻ đẹp đã mất, mọi sự hùng biện đã
câm nín, mọi vẻ tráng lệ đã bị tước đoạt, và mọi sự ngưỡng mộ đã
bị rút đi, lại chính là nơi Thiên Chúa đã chọn lựa để bầy tỏ tình
yêu vô điều kiện với chúng ta. "Nhiều người phải ngạc nhiên vì Ngài
- Ngài đã bị đổi hình dạng một cách khủng khiếp đến nỗi không còn
giống con người - để mọi quốc gia phải ngạc nhiên và vua các nước
phải ngậm miệng trước mặt Ngàị.. Ngài không còn sức hấp dẫn nào
để thu hút chúng ta, không còn vẻ đẹp nào để quyến rũ con tim chúng
tạ Ngài bị khinh miệt như một kẻ cùng đinh, đau khổ, quen thuộc với
khổ đau, một người làm cho chúng ta phải quay mặt đi, một người đáng
ghê tởm không ai thèm đoái hoài" (Is 52:14-15, 53:2-3).
Chúa Giêsu mang vác những khổ đau
của chúng ta. Thân thể bị lột trần của Chúa Giêsu làm cho chúng ta
thấy sự sa đọa trầm trọng nhân loại đang phải chịu đựng trên khắp
thế giới, khắp mọi nơi, khắp mọi lúc. Tôi thường nghĩ về đời sống
như một hành trình lên đỉnh núi, nơi cuối cùng tôi sẽ thấy tất cả
vẻ đẹp của thiên nhiên, nơi tôi sẽ cảm nghiệm làm chủ được toàn
vẹn mọi giác quan. Nhưng đường lối của Chúa Giêsu lại nhắm vào một
chiều hướng khác. Ðời sống là một tiếng kêu ngày càng mãnh liệt
hơn gọi chúng ta từ bỏ mọi tham vọng, mọi thành qủa, gọi chúng ta
từ bỏ nhu cầu được tự chủ, để chết đi cho ảo ảnh của những gì to
tát hơn. Niềm vui và sự bình an Chúa Giêsu đã hứa ban được ẩ tàng
trên con dường đi xuống khỏi thập giá. Ở đây là hy vọng, là chiến
thắng và một đời sống mới được ban cho nơi chúng ta đã bị mất tất
cả. "Những ai để mất mạng sống mình,thì sẽ được sống" (Lc 9:24).
Tôi không nên sợ mất mát, hoặc
sợ cho những ai bị mất mát qúa nhiều, hoạc đã mất hết tất cả. Chúa
Giêsu bị lột áo để chúng ta dám ôm vào lòng sự nghèo đói của
chúng ta và sự nghèo hèn của nhân loại. Khi nhìn vào bản thân nghèo
nàn của chúng ta và sự nghèo đói của tha nhân, chúng ta mới khám
phá ra được lòng thương sót vô bờ của Chúa đã tỏ hiện cho chúng ta.
Và ở đó chúng ta sẽ biết cách để cho đi và tha thứ, để săn sóc và
chữa lành, để giúp đỡ và tạo dựng một cộng đồng tình yêu. Trong sự
hợp quần của cái nghèo, chúng ta tìm được cách để đến gần với nhau
hơn và để vui vẻ tung hô cộng đồng chung của nhân loại.
Mai Thư