Chặng XI
Chúa Giêsu Bị Ðóng Ðanh Vào Thập Giá
Người đàn ông này đang hấp hối,
cô đơn, không có tên. Ông là một trong nhiều người đang nằm chờ
chết trong bệnh viện. Ông mang con số 53. Ống nước biển cắm vào tĩnh
mạch của ông là sợi giây nối kết cuối cùng của thân xác ông với
sự sống. Tất cả sức lực đã biến đi. Những cánh tay khẳng khiu và
đôi vai xương xẩu cho thấy ông chỉ còn một chút tàn lực, một chút
tàn hơi. Tất cả mọi người nằm quanh ông đều biết giờ phút cuối
cùng của đời ông đã tới. Chính ông, ông cũng biết như vậy, nhưng
ông không hãi sợ. Ðời sống của ông rất khó khăn. Ðây là một cuộc
đời nghèo hèn, đầy gian lao, đầy chiến đấu, nhưng ít khi được chiến
thắng. Ông rất sợ bệnh tật và đau đớn. Nhưng ông rất bình an khi
biết rằng chẳng còn bao lâu nữa mọi sự sẽ chấm dứt.
Người ta đang chết, mỗi ngày, mỗi
giờ, mỗi phút. Họ chết bất đắc kỳ tử, hay chết lần mòn. Họ chết
trên vỉa hè, trên đường xá của các đô thị hay trên trên giường bệnh
của các căn nhà sang trọng. Họ chết đi tứ cố vô thân hay được bao
vây bởi bạn hữu và gia đình. Họ chết đi trong cơn đau hấp hối hay
trong giấc ngủ. Họ chết trong lo âu sợ sệt hay trong sự an bình. Nhưng
tất cả mọi người đều phải chết một mình, đối diện với hư vô. Cái
chết thật là một thực tại của đời sống hàng ngày. Vậy mà cả thế
giới vẫn tiếp tục sống và không chú ý đến thực tại này. Cái chết
thường là một biến cố cần phải được che dấu, là một cái gì cần
được quên đi hay chối bỏ. Tuy nhiên người đàn ông nằm trong bệnh
viện trên đây đã bầy tỏ được chân lý phũ phàng của đời sống. Tất
cả chúng ta đều phải chết. Tất cả mọi đời sống sẽ có lúc phải
chấm dứt. Sự chết là một thành phần của sự sống.
Chúa Giêsu bị đóng đanh vào thấp
giá, sau ba giờ hấp hối, Ngài tắt thở giữa hai kẻ trộm. Một tên
nói với tên kia: "Chúng ta phải trả giá cho những gì chúng ta đã
làm. Còn ông kia, ông ta có làm gì nên tội"" (Lc 23:41). Chúa Giêsu
sống qua cái chết của mình hoàn toàn cho kẻ khác. Sự kiệt lực của
thân thể, sự chối bỏ của bạn hữu, và cả sự từ bỏ của Thiên Chúa
nữa, tất cả đã trở nên qùa tặng của chính Ngài cho nhân loại. Và
trong khi Ngài bị treo giữa trời và đất, bị đóng đinh vào một cây gỗ,
và hấp hối cho sự bất lực hoàn toàn, Ngài không có một sự chua
chát, không oán trách, không có ý muốn trả thù. Ngài không còn
nắm giữ níu kéo một điều gì, tất cả chỉ để cho đi.
"Nếu một hạt lúa
rơi trên mặt đất và không chết đi, nó vẫn chỉ là một hạt lúa, nhưng
nếu nó chết đi, nó sẽ tạo nên một mùa gặt" (Ga 12:24). Phải hiến
thân mình cho tha nhân, đời sống Ngài trở nên hoa tráị Chúa Giêsu,
một người hoàn toàn vô tội, cũng không bao giờ mang mặc cảm tội
lỗi, không bao giờ phải xấu hổ, lại phải chết một cách tủi nhục.
Ðể cho cái chết này không bao giờ có thể quên lãng, và trở nên
ngưỡng cửa cho đời sống và nguồn cội của một sự hiệp thông mới.
Khi chúng ta nhìn Chúa Giêsu hấp hối, chúng ta thấy cả thế giới đang
hấp hối.
Chúa Giêsu trên thập giá thu hút
tất cả mọi người về với Ngàị Và như thế, Ngài phải chết đi cả
triêu triệu lần. Ngài không những phải chết cái chết của kẻ bị
chối bỏ, cô đơn và tội phạm, Ngài còn chết cái chết của một người
cao cả, vị vọng, và danh giá nhất. Trên hết, Ngài đã chết cái chết
của tất cả những người bình thường sống một cuộc đời bình dị, rồi
già nua, yếu đuối, mệt mỏi, mà vẫn tin tưởng rằng bằng cách nào
đó, đời sống của họ không vô ích.
Tất cả chúng ta đều phải chết,
và tất cả chúng ta đều phải chết trong cô đơn. Không ai có thể cùng
đi cuộc hành trình cuối cùng này với chúng ta. Chúng ta phải biết từ
bỏ mọi sự và tin tưởng rằng đời sống chúng ta không vô ích. Tuy
nhiên giờ lâm tử là giây phút quý giá nhất trong đời sống con
người, vì đây là lúc chúng ta bị đòi hỏi phải cho đi tất cả mọi sự
chúng ta sở hữu trên đời. Cách thức chúng ta chết không những có
liên hệ đến lối sống của chúng ta mà conÀ ảnh hưởng đến lối sống
của những người đến sau chúng ta. Cái chết của Chúa Giêsu cho chúng
ta thấy rằng chúng ta không cần phải sống như tảng lờ rằng cái chết
sẽ không bao giờ xảy đến. Trong khi Ngài bị căng thẳng và treo giữa
trời và đất, Ngài muốn chúng ta nhìn thẳng vào con người dễ chết
của chúng ta để tin tưởng rằng cái chết sẽ không chiến thắng. Do đó
chúng ta có thể nhìn những kẻ đang hấp hối trên thế gian này và đem
đến cho họ niềm hy vọng. Chúng ta có thể ôm thân thể hấp hối của
họ vào lòng và tin rằng sẽ có những cánh tay uy quyền cao cả sẽ
tiếp nhận họ và ban cho họ sự bình an và hạnh phúc họ hằng mong
ước. Khi chết, tất cả nhân loại đều trở nên một. Và chính Chúa đã
đến với nhân loại hấp hối để ban cho chúng ta niềm hy vọng.
Mai Thư