Chặng XIII
Chúa Giêsu Ðược
Gỡ Ra Khỏi Thập Giá
Tháng 12, 1980, Ita Ford, Maura
Clarke, Jean Donovan, và Dorothy Kazel bị thảm sát trên đường đi giữa phi
trường và thành phố San Salvador, thủ đô của El Salvador. Họ đã bị
lực lượng an ninh Salvador chún bít trong khi họ đang trên đường trở về
sau một thời gian thăm nhà ngắn tại Hoa Kỳ. Họ bị hãm hiếp, tra tấn
và ám sát. Xác họ bị chôn chung trong một cái hố được đào trong một
thửa ruộng nuôi bò. Tội lỗi của họ là gì" Họ đã săn sóc cho người
nghèo ở El Salvador. Họ đã cố gắng đem thực phẩm và thuốc men cho
những người bị trục xuất ra khỏi nhà cửa và làng mạc của họ, và
dang cố gắng sinh tồn trong những miền rừng núi hẻo lánh. Bốn tín
hữu, bốn người đàn bà của giáo hội này không có ước muốn gì hơn
là giảm thiểu nỗi đau khổ lớn lao của những người láng giềng bị dàn
áp. Họ chỉ muốn tỏ cho những người này rằng ngay chính giữa những
thù hận và bạo tàn con người vẫn có thể thực sự yêu thương nhau. Nhưng
những lo lắng và chăm sóc của họ đã làm cho bọn người độc tài đàn
áp tức giận. Chúng đã ghi tên họ vào sổ đen của những kẻ cần được
thủ tiêu. Sự hiện diện của họ không còn được chấp nhận nữa. Họ
phải được hủy diệt và xóa bỏ trên bộ mặt trái đất. Sự hiện diện
tầm thường của họ đã trở nên một cái gai cho những kẻ thù của sự
sống. Mối thù được bộc lộ hiển nhiên không che dấu. Họ phải bị
tiêu diệt ngay. Ngay sau khi họ bị ám sát và thân thể bị vùi dưới
đất, người ta đã tìm thấy họ. Bạn hữu và những người nghèo trong
vùng đứng đó đau lịm, ngó nhìn trong lo âu sự thảm sát của bốn người
đàn bà vô tội. Một nỗi đau vô bờ xuyên thủng trái tim họ, và sư,
đau khổ của họ như gào thét lên với tất cả thế giới:
"Lạy Chúa,
bao lâu nữa, phải bao lâu nữa công chính mới được thể hiện""
Sau khi Philatô được bảo đảm rằng
Chúa Giêsu đã chết, ông trao xác Ngài cho Giuse xứ Arimathea, một
người vị vọng trong Hội Ðồng, "một người đã sống với hy vọng được
thấy vương quốc của Chúa" (Mc- 15:43). Giuse mua một tấm khăn, gỡ
Giêsu xuống khỏi thập giá và lấy khăn liệm táng xác Ngài" (Mc
15:46). Maria, Mẹ Giêsu có mặt ở đó. Nhiều năm trước đó bà đã để
cho ông Simêon ẵm Chúa trong tay, bà đã nghe lời nói này:
"Một lưỡi
gươm sẽ xuyên thủng trái tim bà" (Lc 2:35). Giờ đâỵ khi tiếp nhận
Chúa Giêsu trong tay, những lời này đã thể hiện. Giêsu đã chịu đau
đớn và đã chết, nhưng nỗi đau của bà, là người đã yêu thương Ngài
như một người mẹ, giờ đây cảm thấy một nỗi đau đớn nhức nhối lớn
lao, chưa từng có ai trong nhân loại này phải chịu đựng.
Nỗi đau của Mẹ Maria cũng sâu xa
y như tình yêu cuả bà. Là một người đã ôm trọn Con Thiên Chúa trong
tình yêu, giờ đây đang ôm tất cả nhân loại vào lòng bằng nỗi đau
của Mẹ. Mẹ là người có tấm lòng trong sạch đến nỗi xứng đáng làm
nơi cư ngụ cho Ðấng Cứu Chuộc thế gian, bây giờ được kêu gọi để mang
lấy tất cả những đau khổ của nhân loại trong lòng, và do đó đã trở
nên người Mẹ của tất cả nhân loại chúng ta. Mẹ Maria đứng dưới
chân thập giá. Mẹ Maria tiếp nhận thân xác Chúa Giêsu và ôm Ngài
trong nỗi cô đơn khủng khiếp của Mẹ. Sự kết hiệp mật thiết giữa
tình yêu và đau khổ được kết tạo trong khi Mẹ ôm con trong lòng, sẽ
tiếp tục hiện diện trong tất cả những ai đã lựa chọn để sống gần
kề trái tim Chuá. Yêu thương thật sự có nghiã là sẵn lòng ôm lấy
đau khổ. Yêu Chúa hết lòng, hết sức, hết trí khôn, là mở lòng cho
nỗi đau to lớn nhất nhân loại có thể biết tới.
Tình yêu Chúa Giêsu làm cho bốn
người đàn bà Hoa Kỳ của giáo hội mang lấy trong lòng nỗi đau của
những người nghèo khó trên thế giới, nhất là những người ở El
Salvador. Cái chết của họ, lại gây nên một nỗi đau vô biên trong
tâm hồn của những anh chị em của họ. Ðời sống của một Kitô hữu là
một đời sống yêu thương Chúa Giêsu.
"Con có yêu thương ta không"" Ðó
là câu hỏi Ngài đặt với chúng ta ba lần. Và khi chúng ta nói:
"Lạy
Chúa, Ngài biết con yêu Ngài", Ngài nói: "Con sẽ bị dẫn đưa đi đến
những nơ+i con không muốn tới " (Ga 21:15-18). Không bao giờ có tình
yêu mà không có đau khổ, không có dấn thân mà không có đớn đau,
không có sự liên hệ nào không có mất mát, không có bao giờ cho đi
mà không khổ sở, không bao giờ thưa "vâng" cho đời sống mà không có
những cái chết. Mỗi khi chúng ta tìm cách lẩn tránh đau khổ, chúng ta
trở nên khô khan không thể yêu. Mỗi khi chúng ta lựa chọn tình yêu,
sẽ có nhiều nước mắt.
Khi im lặng bao trùm thánh giá và
mọi sự đã hoàn tất, nỗi đau của Mẹ Maria lan tràn ra tới tận cùng
trái đất. Nhưng tất cả những ai đã biết, đã có kinh nghiệm về đau
khổ tron g lòng sẽ biết rằng đau khổ là chiếc áo choàng của tình
yêu Thiên Chúa bao bọc che chở chúng ta như dấu chỉ của một tình yêu
thầm kín.
Mai Thư