Chặng XIV
Chúa Giêsu Ðược Táng Xác Trong Mồ


Người đàn bà Việt Nam đứng trước chiếc quan tài bọc thân xác của người chồng đã bị hành quyết. Nàng đứng một mình bên huyệt mộ trong đó chiếc quan tài sẽ được hạ xuống. Ðôi mắt nhắm nghiền, nàng đứng khoanh tay, đi chân không, nghèo nàn, trống rỗng... nhưng rất im lìm. Một sự im lặng sâu xa phủ trùm trên nàng. Không một lời kêu than, không một lời oán trách giận dữ. Dường như người đàn bà góa trẻ tuổi này đang được một đám mây mờ của sự bình an che phủ. Mọi sự đã qua, mọi sự im lìm, mọi sự đã xong xuôi. Mọi sự đã bị tước đoạt, nhưng những quyền lực của sự tham lam và bạo tàn đã cướp đi người chồng thương yêu không thể động đến nỗi cô đơn sâu xa trong lòng nàng. Chung quanh nàng, phiá sau là bạn hữu và láng giềng. Họ tạo thành một vòng đai che chở nàng. Họ tôn vinh và kính trọng nỗi cô đơn của nàng. Một số im lặng, một số thì thầm những lời an ủi, một số cố gắng giải thích những gì đã xảy ra cho nhau nghe, một số ôm nhau khóc. Nhưng người đàn bà đó vẫn đứng một mình. Nàng hiểu những gì mà quyền lực của sự chết không thể hiểu nổi. Có một sự tin tưởng và trông cậy nơi nàng mạnh mẽ hơn những vũ khí đã giết hại chồng nàng. Sự cô đơn của người sống và cô đơn của người chết đang thăm hỏi nhau.

Giuse xứ Arimathea đặt xác Chúa Giêsu "trong một huyệt mộ đã được đục trong đá và chưa được xử dụng... Trong khi đó những người đàn bà đã đến từ Galilê với Chúa Giêsu đang đi theo vào. Họ ngắm nhìn, ghi nhận nấm mồ và cách thức thân xác Ngài được chôn. Rồi họ trở ra và chuẩn bị các mộc dược, vị hương và dầu tẩm liệm. Và vào ngày thứ bẩy, họ nghỉ ngơi (Lc 23:53-56).

Có một sự yên nghỉ sâu xa bao phủ nấm mồ Chúa Giêsu. Vào ngày thứ bảy, sau khi công việc tạo dựng đã hoàn tất, Thiên Chúa nghỉ ngơi. "Thiên Chúa chúc phúc và thánh hóa cho ngày thứ bảy, vì vào ngày này người nghỉ ngơi sau tất cả công trình cấu tạo" (St 2:3). Vào ngày thứ bảy của tuần lễ cứu chuộc, khi Chúa Giêsu đã hoàn tất mọi sự Cha Ngài sai làm, Ngài yên nghỉ trong mồ, và những người đàn bà mà trái tim đã tan nát vì đau đớn cũng yên nghỉ với Ngài. Trong tất cả những ngày của lịch sử, ngày thứ bảy, ngày xác Chúa Giêsu nằm im lìm trong bóng tối, sau tảng đá lớn đã được lăn để che kín nấm mồ (Mc 15:46), là ngày của sự cô đơn của Thiên Chúa. Ðó là ngày không một lời được nói ra, không có gì được tuyên bố. Ngôi Lời Thiên Chúa qua đó mọi sự đã được tạo dựng đang nằm chôn trong bóng tối của lòng đất. Ngày Thứ Bảy Thánh này là một ngày yên tĩnh nhất. Sự yên tĩnh của ngày này nối kết giao ước thứ nhất với giao ước thứ hai, dân tộc Israel với thế giới chưa ai hay biết, đền thờ với lối thờ phượng Thần Trí mới, lễ vật hy sinh bằng máu với hy lễ bằng bánh vàrượu, luật lệ với Phúc Âm. Sự yên tĩnh thiêng liêng này là sự yên tĩnh có hậu quả nhất mà thế giới chưa từng biết. Trong sự yên tĩnh này, Ngôi Lời sẽ lại được phán ra và làm cho mọi sự được đổi mới.

Chúng ta phải học hỏi nhiều về sự yên nghỉ của Chúa trong im lặng và cô đơn. Người đàn bà Việt Nam bên mộ chồng đã biết một chút về điều này. Nàng tham dự vào đó và tin rằng nó sẽ mang hoa trái đến cho nàng. Ngay cả khi chúng ta bị bao vây bởi những nhộn nhịp của thế giới, cũng như người đàn bà này chúng ta có thể yên nghỉ trong sự yên lặng và cô đơn, để cho nó mang hoa trái đến cho chúng ta. Ðây là một yên nghỉ không có liên hệ gì đến công việc bận rộn hàng ngày, mặc dù có thể là một dâu hiệu của nó. Sự yên nghỉ của Chúa là một sự yên nghỉ sâu xa trái tim có thể chịu đựng, ngay cả khi chúng ta bị bao vây bởi quyền lực của sự chết. Ðó là sự yên nghỉ đem cho chúng ta niềm hy vọng là sự hiện hữu bị che dấu, nhiều khi gần như vô hình của chúng ta sẽ trở nên có hiệu quả, cho dầu chúng ta không thể nói tại sao hay bao giờ. Ðây là sự yên nghỉ của đức tin khiến cho ta tiếp tục sống với một trái tim an bình và vui sướng dù cho mọi sự không khá hơn, mặc dù các hoàn cảnh đau thương không dược giải quyết, mặc dầu các cuộc nổi giậy và chiến tranh vẫn tiếp tục phá rối nhịp sống hàng ngày của chúng ta. Sự yên nghỉ thiêng liêng này được nhận thức bởi tất cả những ai sống trong Thần Trí của Chúa Giêsu. Ðời sống họ không được biểu hiệu bằng những đặc tính yên tĩnh, thụ động hay cam chịu. Ngược lại, cuộc sống của họ đã được đánh dấu bởi những họat động nhằm xây dựng công lý và hòa bình. Những họat động này được phát xuất bởi sự yên nghỉ của Chúa trong tim họ, và vì vậy không bị ràng buộc bởi một ám ảnh hay thúc đẩy nào.

Bất cứ điều gì chúng ta làm hay không làm trong đời sống, chúng ta luôn luôn phải giữ cho mình được kết hợp với sự yên nghỉ của ngày Thứ Bảy Thánh, khi Chúa Giêsu nằm chôn trong mồ và tất cả mọi tạo vật chờ đợi để mọi sự được đổi mới.

Mai Thư