Chặng Thứ II
Chúa Giêsu Vác Thập Giá


Một thuyền nhân trôi dạt vào một hoang đảo trong Vịnh Thái Lan. Anh là người cuối cùng sống sót trên chiếc ghe vượt biên sau bẩy ngày lênh đênh trên biển, máy hự hết thức ăn, nước uống, và bị tấn công nhiều lần. Vợ anh bị hải tặc hãm hại và đã tắt thở. Anh ôm xác vợ ba ngày, nhất định không thủy táng vì không muốn vợ làm mồi cho cá. Anh lượm những tấm ván ghe trên bãi cát và khiêng về chỗ anh đã vùi tạm xác vợ. Dùng cây, anh đào lỗ sâu trên cồn cát, rồi cố xếp những mảnh ván thành cái áo quan trong hố. Anh cốgắng làm cho vợ hiền có được chiếc áo cuối cùng che chở thân thể loã lồ, và ngăn cho côn trùng khỏi rỉa rúc. Anh lầm lũi tẩm liệm vợ bằng lá tre, rồi đậy tấm ván cuối cùng lên trên. Anh xúc cát lấp mộ, lấy cành tre làm thập gía đánh dấu ngôi mộ mà anh biết chẳng bao lâu gió bão sẽ làm mất tăm tích. Qùy bên thập giá lòng anh quặn đau. Chao ôi! Cái giá của tự do sao quá đắt"

Trong xã hội chúng ta, hàng ngày cả trăm thanh thiếu niên bị hạ thủ bằng súng đạn, dao búa và giây điện. Nhiều trẻ em chết lần mòn vì thiếu dinh dưỡng, thiếu thuốc men, thiếu săn sóc. Ngày qua ngày, chiến tranh, bao lực và nghèo đói đem chết chóc đến cho những ngôi làng nhỏ ở Ethiopia, Sudan, Bangladesh và rất nhiều nơi khác.

Tôi bị ám ảnh bởi hình ảnh của người thuyền nhân khi anh ôm đống ván thuyền nặng trên vai. Ðôi mắt anh gần như nhắm nghiền, vầng trán nhăn nheo vì đau khổ, gương mặt hốc hác và già đi nhiều tuổi. Cái chết cũng gần kềvì hòn đảo không bóng người, chỉ có vài cụm măng tre. Tuy nhiên anh vẫn giữ được phẩm giá con người. Lòng anh bình thản bởi anh biết rõ mình là ai. Miệng anh không thốt ra lời. Trái tim anh câm lặng. Tấm thân xương xẩu gầy còm của anh mang dấu vết tàn phá của khổ đau và thiếu dinh dưỡng. Anh mang nặng thập giá của nhân loạị "Anh là kẻ đau khổ, đã quen thuộc với khổ đau" (Is. 53:3). Có thể hải tặc sẽ trở lại thanh toán anh, nhưng anh vẫn tiếp tục lê bước khiêng vác những tấm ván làm quan tài chôn vợ anh.

Philatô trao Chúa Giêsu cho quân dữ đánh đòn. Quân lính "lột áo người và khoác lên mình người một cái áo choàng đỏ, và sau khi đã cuốn gai thành triều thiên, chúng đội lên đầu người, rồi đặt một cây sậy trong tay người. Ðể chế nhạo người, chúng qùy xuống kêu lên: "Tung hô Vua Do Thái!" Chúng nhổ nước miếng vào mặt người và lấy cây sậy đập lên đầu người. Và sau khi đã chế nhạo người, chúng lột áo choàng và mặc cho người quần áo cũ, và dắt người đi đóng đanh vào thập giá." (Mt 27:28-31). Chúa Giêsu chịu đựng tất cả những xỉ nhục nàỵ Thời gian hành động đã qua. Ngài không nói gì nữa. Ngài không phản đối, không mắng nhiếc, không quở trách. Ngài đã trở nên một nạn nhân. Ngài không còn hành động và trở nên thụ động để chịu đựng những hành động của kẻ khác. Ngài đã bước vào cuộc tử nạn. Ngài đã biết đa số đời sống con người là khổ aỉ. Bao nhiêu người đang chết đói, bị bắt cóc, bị tra tấn và bị giết. Nhiều người đang bị cầm tù, bị trục xuất ra khỏi nhà, bị ly tán khỏi gia đình, bị nhốt vào các trại, bị dùng làm lao công cưỡng bách. Họ không hiểu tại saọ Họ không hiểu nguyên nhân của những việc này, vì không ai giải thích. Họ nghèo khó.

Khi Chúa Giêsu cảm thấy thập giá được đặt trên vai, Ngài ghi nhận được nỗi đau của muôn ngàn thế hệ tương lai đè nặng trên vai. Ngài đã thấy người thuyền nhân chôn vợ, và Ngài yêu thương anh ta với một niềm sót thương vô bờ bến.

Tôi cảm thấy thật bất lực. Tôi muốn làm một cái gì. Ít ra tôi cũng phải gióng lên tiếng nói để phản kháng bạo lực và đói kém, áp bức và khai thác. Ngoài ra tôi phải hành động bất cứ cách nào để làm giảm thiểu những nỗi đau tôi không trông thấy. Nhưng hãy còn một công việc khó khăn hơn: đó là mang thập giá của tôi, thập giá của sự cô đơn, ly án, thập giá của sự xua đuổi, thập giá của sự tuyệt vọng và lo lắng nội tâm. Ngày nào tôi cảm thấy đau đớn hấp hối khi nhìn thấy nỗi đau cuả kẻ khác, mà không thể gánh vác nỗi đau của riêng tôi, tôi có thể trở thành một nhà tranh đấu cho nhân quyền, một người bảo vệ cho nhân loại, nhưng tôi vẫn chưa trở thành một người đi theo Chúa Giêsu. Bằng cách nào đó, mối liên kết của tôi với những ai đang đau khổ vì bị bách hại, đã trở nên hiện thực qua sự tự nguyện chịu đựng nỗi cô đơn của tôi. Ðôi khi đây là một ágánh nặng tôi muốn tránh bằng cách lo lắng cho người khác.

Nhưng Chúa Giêsu nói: "Hãy đến với Ta, tất cả những ai đang lao nhọc và gánh nặng, Ta sẽ cho các con được nghỉ ngơi" (Mt 11:28). Tôi có thể nghĩ rằng có một hố sâu ngăn cách tôi với người thuyền nhân trên đây. Nhưng Giêsu vác thập giá cho cả hai chúng tôị Chúng tôi kết hợp làm một. Mỗi khi chúng ta phải tự vác thập giá và theo chân Ngài, chúng ta sẽ khám phá được rằng chúng ta thục sự là anh em, vì đã học được ở Ngài, là đấng hiền lành và khiêm nhường trong lòng. Chỉ bằng cách này mới hy vọng nẩy sinh được một nhân loại mới.

Mai Thư