Chặng Thứ III
Chúa Giêsu Ngã Xuống Ðất Lần Thứ Nhất
Ðứa bé trai Việt Nam bị bỏ rơi
lại đằng sau trong cuộc di tản miền nam. Tại sao" Có lẽ cha mẹ nó đã
bị giết, bị bắt cóc, hay bị nhốt vào trạỉ Có lẽ nó đã cố gắng chạy
trốn nhưng bị ngăn chặn lại. Có lẽ cha mẹ nó là những thuyền nhân
đã đắm ghe chết đuốỉ Có lẽ... Có lẽ... và con trai họ đã bị bỏ rơi
một mình. Trong khi tôi nhìn vào đôi mắt của nó đang xừng xững ngó
về một tương lai trống rỗng, tôi thấy con mắt của hàng triệu trẻ em
bị áp bức bởi quyền lực của bóng tối. Ðứa bé trai hiền ngoan này
cần được ôm ấp, hôn hít, vỗ về. Nó cần cảm thấy có đôi bàn tay
mạnh dạn, cứng cáp và yêu thương của cha nó, và những lời nói dịu
dàng của mẹ nó. Nó cần nhìn thấy đôi mắt của những người nói với
nó: "Em dễ thương quá!" Ðứa trẻ này sẽ tìm được sự an toàn ở đâu"
Ở đâu nó mới biết rằng nó thực sự được âu yếm" Nó biết chạy đi
đâu mỗi khi nó lo sợ và bối rối" Ở đâu nó có thể để cho những
giòng nước mắt tuôn trào tự nhiên, cho nỗi đau của nó được tiếp
nhận, và những cơn ác mộng tan đi" Ai sẽ cù nhẹ vào gan bàn chân
nó" Ai sẽ xiết nhẹ tay nó" Ai sẽ vuốt má nó" Nó ngồi đây ngây
dại, cô đơn và bị bỏ rơi. Nó bị bỏ lại đằng sau bởi một nhân loại
không còn nắm giữ được tương lai.
Trên khắp thế giới, con trẻ gục
ngã dưới sức nặng của bạo lực, chiến tranh, tham những và những lo
âu của nhân loại. Chúng đói khát, đói khát tình yêu, và thức ăn.
Trong những hành lang lạnh lẽo của những trung tâm, chúng ngồi đợi
xem có ai chú ý. Chúng phải ngủ với những người lạ lợi dụng chúng
để thoả mãn dục vọng của họ. Chúng lang thang ngoài vỉa hè các thị
trấn, cố gắng sinh tồn trong các băng đảng hay một mình. Có hàng
ngàn, hàng vạn, hàng triệu trẻ em như chúng trên khắp thế giới.
Chúng chưa nghe được lời nói: "Con là kẻ Ta thương yêu, trên con Ta đổ
đầy ơn phúc." (Lc 3:22).
Không ở đâu chúng ta thấy rõ sự
sa đọa của nhân loại hơn nơi những trẻ nhỏ này. Chúng phơi bầy tội
lỗi của chúng ta. Bị bỏ rơi và cô đơn, chúng cho ta thấy chúng ta đã
đánh mất ân sủng qúy giá, đó là biết thương yêu những người anh em.
Ðiều gì sẽ xẩy ra khi chúng lớn
lên và trở thành những người nam và người nữ của thế hệ tương lai" Chúng có sẽ giật lấy một khẩu súng trong khi tìm kiếm sự trả thù" Chúng
có rút lui vào sự câm lặng suốt đời trong các bệnh viện tâm trí"
Hay sẽ bị nhốt sau những chấn song sắt của các nhà tù như những tội
phạm nguy hiểm nhất" Chúng có trở nên những tên khủng bố, chúa
băng đảng, con buôn ma-túy, ma cô hay làm đĩ" Hay chúng có khám phá
được rằng bên kia và đằng sau những mưu mô xảo quyệt của nhân loại,
vẫn có những bàn tay dìu dắt, che chở cho chúng được an toàn và đem
lại cho chúng một tình yêu vô điều kiện"
Chúa Giêsu gục ngã dưới sức
nặng của thập giá. Ngài tiếp tục té ngã. Chúa Giêsu không phải là
một anh hùng chiến thắng, đã chịu cực khổ với một ý chí hào hùng
bất khuất. Không, Ngài là người sanh ra như con trẻ của Thiên Chúa
và con của Mẹ Maria, được thờ phượng bởi các mục đồng và đạo sĩ.
Ngài không bao giờ là một nhà lãnh tụ kiêu hãnh, muốn dẫn dắt
nhân loại tới chiến thắng cuối cùng chống lại những quyền lực của
bóng tối. Khi Ngài đã trưởng thành, Ngài hạ mình bằng cách theo chân
những người nam và nữ đang thống hối và lãnh nhận phép rửa trên
sông Giođan. Ðó là lúc Ngài đã được nghe lời nói từ trời in sâu
vào lòng: "Ðây là con Ta yêu dấu, đẹp lòng Ta mọi đàng" (Mt 3:17). Lời này giúp cho Ngài trong suốt cuộc đời được che chở khỏi mọi chua
cay, ghen ghét, và hận thù. Ngài luôn luôn vẫn là một đứa trẻ và
nói với những kẻ đi theo Ngài: "Trừ khi các con thay đổi và trở nên
giống như con trẻ, các con sẽ không được vào nước Thiên Ðàng" (Mt
18:3). Chúa Giêsu là đứa trẻ ngây thơ qụy ngã dưới thập giá nặng
nề của tất cả những lo âu của nhân loại: bất lực, yếu đuối, dễ bị
thương. Nhưng chúng ta có thể chạm đến mầu nhiệm của trái tim hay
thương sót của Chuá đang ôm lấy tất cả các trẻ em, chung quanh và
ngay trong chúng ta.
Tôi biết rằng chính tôi cũng là
một con trẻ, bên dưới tất cả những thành quả của tôi. Tôi vẫn kêu
khóc đòi được ôm ấp che chở và thương yêu vô điều kiện. Tôi cũng
biết là khi tôi để mất liên lạc với đứa trẻ trong tôi là mất liên
lạc với Giêsu và tất cả những ai thuộc về Ngài. Mỗi khi tôi chạm
đến đứa trẻ trong tôi, tôi chạm đến sự bất lực và sợ hãi bị bỏ
rơi một mình, không ai cho một chỗ trú thân an toàn. Chúa Giêsu ngã
dưới thập giá để cho tôi có thể phục hồi đứa trẻ thơ trong tôi, tìm
được nơi chốn trong tôi, nơi tôi mất tự chủ, và cần thiết được nâng
đỡ ủi an. Những đứa trẻ bị bỏ rơi trên thế giới này đều ở trong
tôi. Chúa Giêsu bảo tôi không được hãi sợ, để đối diện với chúng
trong tim tôi và cùng chịu đựng cực khổ với chúng. Chúa muốn tôi
khám phá ra rằng bên kia tất cả những cảm giác bị khước từ, bị bỏ
rơi, vẫn có tình yêu, một tình yêu chân chính, một tình yêu vĩnh cửu,
một tình yêu đến từ Thiên Chúa đã trở nên nhục thể và sẽ không
bao giờ bỏ rơi các con cái Ngài.
Mai Thư