Chặng Thứ V
Simon Vác Ðỡ Thánh Giá Cho Chúa Giêsu


Hai người đàn ông cùng xây dựng một túp lều tranh trên sườn núi Bà Rịa. Lều của họ thật giản dị, được cất bằng đất bùn, tre và đá. Nhưng đây là nơi chốn họ coi là tổ ấm, nơi họ có thể chung sống dưới một mái nhà che chở. Khi tôi quan sát hai người này khuân những tảng đá nặng, tôi bị quyến rũ bởi sự hoà nhịp cuả hai thân thể. Dường như họ đang khiêu vũ với nhau. Tảng đá nặng đã biến thành giỏ trái cây trong tay họ. Khi tôi suy nghĩ về xã hội hết sức đua tranh này, trong đó những mảnh đất càng ngày càng lên giá, trên đó những nhà khuếch trương đô thị đang cho xây dựng hàng dãy nhà để bán khoảng nửa triệu Mỹ Kim một căn, tôi cảm thấy ganh tị với hai "vũ công" trên đây. Túp lều của họ sẽ rất giản dị. Sẽ không được trải thảm, không có bàn ghế bằng gỗ gụ. Nhưng sẽ là một nơi chốn an toàn cho gia đình và bạn hữu, và sẽ có một ý nghiã sâu xa vì được xây dựng với tình yêu thương. Người giầu có tiền, người nghèo có thì giờ. Chúng ta luôn luôn bận rộn, chạy từ chỗ nọ đến chỗ kia, làm việc này hay việc khác, đuổi theo bất cứ cái gì có thể được mua bằng tiền. Nhưng ít khi chúng ta cảm thấy chúng ta đang sống chung như một cộng đồng. Tuy nhiên giữa những người nghèo tôi đã thấy nơi họ sự tiêu biểu của nghệ thuật cùng ăn, cùng làm, cùng chơi, và cùng cầu nguyện. Tôi đã thấy những nụ cười nỏ rộng, những tiếng cười đùa như phá, và rất nhiều lời nói cảm ơn. Dường như nơi họ luôn luôn có dư thời giờ, và có một sự tin cậy lẫn nhau. Ngay cả khi không còn một cái gì để nắm víu, họ vẫn có nhiều người để thương yêu.

Khi Chúa Giêsu vác thập giá lên đồi Golgotha, quân lính bắt gặp một người xứ Xirênê tên Simon, họ trưng dụng anh ta vác đỡ, vì thập giá đã trở nên quá nặng đối với Chúa Giêsu. Ngài không thể vác nổi lên tới chỗ chịu khổ hình và cần có người giúp đỡ. Ngài cần tất cả chúng ta vác thập giá với Ngài và dùm Ngài. Ngài đến với chúng ta để chỉ đường dẫn tới nhà Cha. Ngài đến để ban cho chúng ta một nơi cư ngụ mới, một ý niệm mới về sự liên hệ với tha nhân, để hướng dẫn chúng ta về nơi an toàn vĩnh cửu. Nhưng Ngài không thể làm điều này một mình. Công trình cứu chuộc gian lao và đau đớn lại là công trình trong đdó Thiên Chúa phải lệ thuộc vào loài người. Phải, Thiên Chúa đầy quyền năng, vinh quang và oai nghi, nhưng Thiên Chúa lựa chọn để ở giữa chúng ta là những con người yếu đuối. Với những kẻ đi theo Ngài muốn bảo vệ Ngài bằng gươm dáo, Chúa Giêsu nói: "Hãy bỏ gươm vào vỏ.. Các ngươi tưởng rằng Ta không thể xin Cha Ta, và Người sẽ không tức tốc gửi ngay mười hai đạo binh thiên thần đến để bảo vệ Ta" Nhưng như thế thì sao lại ứng nghiệm được lời Kinh Thánh đã chép rằng mọi sự phải xảy ra như vậy"" (Mt 26:52-54). Ðường lối của Chúa Giêsu là con đường bất lực, lệ thuộc và đau khổ. Ngài đã trở nên con trẻ, lệ thuộc vào tình yêu và sự chăm sóc của Maria và Giuse, cùng nhiều người khác để hoàn tất hành trình thế gian. Ngài đã trở nên một Thiên Chúa ngóng đợi. Ngài chờ đợi không biết người ta sẽ làm gì cho Ngài" Họ có sẽ phản bội hay sẽ tôn vinh Ngài" Xử tử Ngài hay đi theo Ngài" Nếu Ngài bị dóng đanh vào thập giá có môn đệ nào đứng kế bên không" Có ai vác thập giá đỡ cho Ngài không" Ðể trở nên Ðấng Cứu Chuộc thế gian, Chúa Giêsu cần mọi người vác thập giá với Ngài. Một số người sẽ tình nguyện làm như vậy, một số khác cần được "trưng dụng" như Simon. Nhưng khi tất cả những người này đã có cảm giác của sức nặng thập giá đè trên vai, họ lại khám phá ra rằng đây không phải là một gánh nặng, nhưng là một cái ách nhẹ nhàng dẫn đưa đến nhà Cha.

Tôi cảm thấy có một ước muốn mãnh liệt là được sống tự lập. Thật ra xã hội tôi ca tụng những người tự lập, họ luôn luôn làm chủ được định mệnh của mình. Họ biết ấn định các mục tiêu để theo đuổi, hoàn tất các ước mơ, và xây dựng những "vương quốc" của họ. Tôi khó tin rằng sự trưởng thành thiêng liêng là sự tự nguyện để cho người khác hướng dẫn tôi và "dắt tôi đi đến những nơi tôi không muốn tới" (Ga 21:18). Tuy nhiên mỗi khi tôi thoát ra khỏi nhu cầu giả tạo là được tự lập cánh sinh, và để cho người khác giúp đỡ, lại có một cộng đồng mới được nẩy sinh, một sự hiệp thông với những kẻ hèn yếu, nhưng lại mạnh mẽ trong sự tin tưởng rằng cùng với nhau chúng ta có thể trở nên một dân nước đầy hy vọng trong một thế giới điêu tàn đổ nát. Simon người Xirênê đã khám phá ra một sự hiệp thông mới. Bất cứ ai tôi cho phép chạm đến tôi trong sự yếu đuối của tôi, và giúp đỡ tôi trung thành trong hành trình của tôi về nhà Chúa, sẽ ý thức rằng họ đã là một quà tặng để dâng hiến dù đã ẩn dấu tự bao giờ. Tiếp nhận sự giúp đỡ, yểm trợ, hướng dẫn, tình thương và sự chăm sóc có thể là một ơn gọi lớn lao hơn ơn gọi hiến dâng tất cả những điều trên đây cho người khác. Vì khi tiếp nhận tôi mới có dịp để giãi bầy quà tặng này với người đem cho và nhờ đó một đời sống chung mới có thể khởi sự. Hai người đàn ông dựng lều ở Bà Rịa không những chỉ làm việc chung. Họ đang ăn mừng tình nhân loại được chia sớt trong khi chuẩn bị một căn nhà mới. Ðó là lời Chúa Giêsu kêu gọi chúng ta, một lời mời gọi thường đến với chúng ta qua những kẻ nghèo hèn.

Mai Thư