Chặng Thứ VI
Chúa Giêsu Gặp Veronica
Ở đầu phố chợ, một người đàn
bà cầm trên tay tấm ảnh của người chồng bị mất tích. Bà kêu
van: "Có ai biết chồng tôi ở đâu không" Làm ơn làm phúc chỉ dùm!" Ðôi
mắt nàng khẩn cầu sự thương sót, đôi môi mếu máo vì đau đớn. Gương
mặt ngóng đợi dường như muốn nói:
"Có ai trông thấy sự đau khổ khắc
khoải của tôi không" Người thân yêu nhất đời của tôi đã mất tích.
Ngày đêm, không giây phút nào tôi không lo âu ngóng chờ sự trở về
của chồng tôi. Chồng tôi bây giờ đang ở đâu" Ðang ở trong tù, bị tra
tấn" Còn sống hay đã chết" Nếu đã chết xin cho biết mồ mả anh ở đâu
để tôi có thể đến qùy khóc bên mộ chàng. Nhân loại hỡi! Hãy nghe
tiếng tôi khẩn cầu! Hãy nhìn tôi! Xin hãy trả lời!"
Người đàn bà này tượng trưng cho
hàng ngàn phụ nữ trên thế giới đang khắc khoải vì chồng con bỗng
nhiên mất tích và không bao giờ thấy lại. Họ là người Việt Nam, Phi
luâ,t Tân, Bosnia, Argentina, Guatemala, hay cả người Gia Nã Ðại và Hoa
Kỳ. Họ cho chúng ta thấy những vết thương sâu xa nhất của nhân loại.
Ðó là sự độc ác cắt đứt mối liên hệ mật thiết giữa con người,
giữa vợ chồng, cha mẹ con cái, anh chị em. Việc tái định cư hàng triệu
người, sự chen chúc tại các trại tị nạn, chiến tranh giữa các quốc
gia và giữa các phần đất của cùng một quốc gia đã làm di tán nhiều
người hơn hết trong lịch sử loài người/. Chúng ta có thể thực sự nói
đến cả một nhân loại bị di tán.
Bà Veronica đã theo Chúa Giêsu
trong khi Ngài giảng dạy, chữa người bệnh và rao truyền Vương Quốc.
Chúa Giêsu đã trở nên trọng tâm của đời sống bà. Giờ đây bà thấy
Ngài bị lôi kéo một cách dã man xa rời bà. Bà như rũ ra vì đau đớn
và khắc khoải, bà muốn làm một cái gì. Khi bà thấy Ngài tới gần,
bà chạy ra khỏi đám đông và dùng khăn choàng đầu lau bộ mặt đầy
mô Àhôi và máu của Ngài. Chúa Giêsu đáp lại hành động sót thương
này bằng cách để lại trên tấm khăn hình ảnh của gương mặt Ngài,
hình ảnh của một nhân loại bị di tán. Gương mặt Chúa Giêsu là gương
mặt của tất cả những người nam và nữ đang chịu đựng sự chia ly, kỳ
thị và di tán. Bà Veronica là người đàn bà đau khổ, một nỗi đau
xuyên qua trái tim, mô,t nỗi đau vô biên, một nỗi đau đang được gánh
chịu bởi những phụ nữ trên khắp thế giới thuộc mọi quốc gia, chủng
tộc và hoàn cảnh xã hội. Câu hỏi băn khoăn lo lắng:
"Tại sao lại
đem con tôi, chồng tôi, bạn tôi đi"" có thể được nghe như một tiếng
kêu vang dội khắp hoàn cầu.
Tôi có thể nghe thấy tiếng kêu
này nơi tận cùng của nội tâm không" Các bức tường của nhà tôi
được che phủ bởi những tấm hình của gia đình tôi và những hình ảnh
của Giêsu Maria và Giuse, nhưng trong đáy sâu của tim tôi có một nỗi
đau không nói lên lời, nỗi đau gây ra bởi sự xa vắng gia đình tôi từ
ngày tôi mới tròn hai mươi tuổi đời. Cha mẹ tôi đã mất, anh chị em
tôi đã già. Tôi có về kịp để tham dự đám táng của họ không" Nỗi
đau của bà Veronica cũng là nỗi đau của tôi. Do đó tôi thèm khát
được hiệp thông, được cảm thấy có một mối liên hệ mật thiết, một
mối thân tình. Ðể cho dù tôi có đi tới đâu và gặp gỡ ai, tôi cũng
không còn có cái cảm giác của sự xa vắng, phân ly và cô đơn nữa.
Dường như đã có một lưỡi gươm xuyên qua mọi mối liên hệ và đem dau
thương đến cho mối liên hệ này. Những hình ảnh trên tường bày tỏ
nỗi thèm khát được hiệp thông của tôi, nhưng trong khi tôi nhìn ngắm
với một lòng thương yêu vô bờ, một nỗi đau to lớn lại dâng trào:
"Tại sao tôi không thể gặp mặt cha mẹ tôi lần cuối" Tại sao tôi
không nhận được thư của chị tôi" Tại sao anh tôi lại chết đi chín
ngày trước khi tôi trở lại"" Và khi tôi thắp một ngọn nến trước
tượng ảnh Giêsu và nhìn vào sự vĩnh cửu trong đôi mắt Ngài, tôi
nói: "Lạy Chúa bao giờ Ngài mới đến để thoả mãn những ước nguyện
sâu xa nhất của đời con"" Sự thèm khát hiệp thông được gợi ra mỗi
lần tôi nhìn tấm khăn bà Veronica có in hình Chúa Kitô và thấy bộ
mặt của tất cả những người thân yêu của tôi... và tuổi tôi càng
cao thì nỗi đau càng nhức nhối nhiều hơn.
Tôi biết rằng tôi có thể phải
chịu nhiều gian nguy để đi tìm họ, phải từ bỏ những tấm hình để gặp
con người thật. Tôi phải chết đi cho những kỷ niệm qúy báu và tin
rằng sẽ có một sự hiệp thông mới được thể hiện vượt trên mọi sức
tưởng tượng của tôi. Nhưng sao tôi có thể tin vào một đời sống mới
khi tôi thấy bộ mặt đầy mồ hôi và máu của Chúa Giêsu và của tất
cả những ai đang đau khổ trong tù, trong các trại tị nạn, và các
phòng tra tấn" Chúa Giêsu nhìn tôi và niêm kín tim tôi bằng gương mặt
của Ngài. Tôi sẽ mãi mãi đi tìm, mãi mãi chờ đợi, mãi mãi hy vọng.
Nỗi đau của tôi là một cơn đói, nỗi cô đơn của tôi là một cơn
khát. Khi chúng ta gặp nhau, chúng ta biết rằng tình yêu gây cho chúng
ta đau thương lại là những hạt giống của sự sống mà khổ đau không
thể nào tiêu diệt.
Mai Thư