Chặng Thứ VII
Chúa Giêsu Ngã Xuống Ðất Lần Thứ Hai


Người nông dân miền trung Việt Nam gần như kiệt sức. Anh đã cầy cấy trên thửa đất khô cằn này ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác để đem lại những bữa cơm thanh đạm cho gia đình. Nhưng sau nhiều năm vất vả khổ cực, muà màng không khấm khá gì cả. Anh không thể cạnh tranh với những phú ông xử dụng những phương pháp canh tác tối tân để gia tăng hoa lợi. Số tiền anh kiếm được qúa nhỏ, không đủ để trả nợ và nuôi vợ con. Mỗi năm qua tình trạng càng tệ hại hơn. Anh sắp phải đối diện với thực tại là phải bỏ ruông nương theo chân hàng triệu người đang sống chui rúc trong những khu ngheò nàn tại các đô thị. Ðã có lần anh mơ ước đã trả hết nợ và có tiền cho con cái đi học, hay đủ tiền để mua một thửa đất mầu mỡ hơn. Nhưng tất cả những giấc mơ này đã tan ra mây khói. Anh và con trâu cầy đều già nua, mệt mỏi. Trên khắp châu thân anh cảm thấy sự đau nhức của những tháng ngày lao động. Và trong khi anh nhắm mắt và giơ tay ra trước mắt, anh không thấy gì ngoài một tương lai trống rống. Tâm hồn anh trở nên tối tăm. Anh tự hỏi sao có thể tiếp tục sống khi mọi nỗ lực của anh đều vô ích. Anh cảm thấy mình là kẻ thất bại, và anh tự trách mình đã không là người chồng, người cha và người bạn anh đã từng mong ước trở thành.

Người nông dân tuyệt vọng này chỉ là một trong hàng triêu người đã trở nên nạn nhân của những quyền lực kinh tế vĩ đại mà họ không thể kiểm xoát. Họ thấy mình không thể tiếp tục công việc của cha mẹ, ông bà. Họ không hiểu những phong trào quốc gia và quốc tếđã đưa họ từ một đời sống nông dân giản dị tới một đời sống nghèo nàn và sợ hãi; từ một đời sống nghèo nàn sợ hãi đến một đời sống khốn khổ và tuyệt vọng.

Chúa Giêsu ngã xuống đất lần thứ hai không phải vì thập giá nặng, mà vì toàn thân thể đã kiệt sức. Nơi quê hương Ngài đã bỏ ra những năm tháng dài đi từ làng này sang làng khác giảng dạy với một số đông môn đệ và dân chúng đi theo làm cho Ngài mỏi mệt. Rồi sự phản bội của Giuda, sự chối bỏ của Phêrô, sự đánh đập, xỉ nhục và hiểu nhầm hòan toàn của Hêrôđê và Philatô, và sự la ó của dân chúng đối nghịch. Tất cả những điều này qúa to lớn cho một mình Ngài phải chịu đựng. Và do đó Ngài vấp ngã. Còn đâu là giấc mơ khởi sự một thời đại mới của tình yêu và tha thư của Ngài" Trước hết dường như có nhiều người cùng chia sẻ viễn ảnh này. Bây giờ thì chỉ còn mình Ngài, Ngài tự hỏi sao không còn được nghe tiếp tiếng nói từ trời đã phát ra trên sông Giođan và trên núi Tabor. Ngài có lầm lỗi không, hoặc Ngài đã là nạn nhân của những quyền lực Ngài không kiểm xoát nổi.

Chúa Giêsu biết rõ thời điểm khi chúng ta không còn muốn tiếp tục tranh đấu thêm nữa. Ðó là thời điểm trong đó chúng ta chỉ muốn buông xuôi và để cho sự tuyệt vọng tàn phá. Không phải chỉ ở những nơi nghèo hèn, những nước chậm tiến mới cócó những người đau khổ vì những cảm nhận này. Người giầu có sang trọng lại càng dễ bị cám dỗ bởi sự tuyệt vọng nhiều hơn người nghèo khó khổ cưc. Qua những sự tranh đấu của đời, tôi thông cảm nỗi đau khổ của người nông dân miền trung. Ngay khi tương lai vật chất của tôi được bảo đảm, tôi lại bị khống chế bởi những cảm giác, tội lỗi, xấu hổ sợ hãi và tuyệt vọng. Và khi tôi nhìn quanh mình, vào con mắt của những người đã sống lâu và làm việc vất vả, tôi thường cùng thấy hiện ra một câu hỏi trong đầu: "Ðời tôi có đáng sống không"" Trong lòng chúng ta có thể cảm thấy một nỗi mỏi mệt chán chường sâu xa làm cho khó có thể tiếp tục. Mọi sự giống như một thất bại to lớn. Tất cả mọi nỗ lực dường như không đi đến đâu. Những giấc mơ bị tan rã, những hy vọng bị xóa nhòa, những ước nguyện bị tước đoạt. Sự sụp đổ tinh thần uà tới, và lúc đó không còn lại gì đáng kể nữa.

Chúa Giêsu chịu khổ với chúng ta khi Ngài té ngã. Ngài kêu gọi chúng ta tin tưởng răng cả thất bại của Ngài lẫn của chúng ta đều trực thuộc vào đoạn đường thập giá. Có lẽ tất cả những gì chúng ta có thể làm được khi té ngã là nhớ rằng Chúa Giêsu cũng té ngã và giờ đây còn tiếp tục té ngã nữa với chúng ta. Sự nhớ lại này có thể trở nên tia rọi mới nhắc nhở tất cả chúng ta rằng vẫn còn hy vọng. Và hy vọng đó có thể ràng buộc thế giới của người nông dân miền trung với thế giới hiện tại của chúng ta, và chỉ đường cho chúng ta đến một xã hội công bằng hơn và đầy yêu thương hơn.

Mai Thư