Chặng Thứ VIII
Chúa Giêsu Gặp
Các Thiếu Phụ Thành Giêrusalem
Người đàn bà Việt Nam ngồi trên
chiếc cầu bắc qua con sông đầu làng Trình Phố, Tỉnh Thái Bình. Bà vừa
mới men theo những giọt máu và kiếm được thủ cấp của chồng bị du
kích cắt cổ. Chồng bà là xã trưởng ở vùng tề năm 1949. Nửa đêm
người ta ập vào nhà trói cánh khuỷu, bịt mắt và lôi chồng bà ra
đầu cầu cắt cổ rồi bêu đầu tại một cái miếu gần đó. Bà kín một
chậu nước từ sông lên, cẩn thận rửa cho hết vết máu trên đầu
chồng và thây chồng. Tôi đứng nhìn như bị thôi miên, khi bà chắp đầu
chồng vào thân thể rồi cuốn trong chiếc chiếu hoa. Bà ngồi lịm đi,
ôm xác chồng rên rỉ ư ử trong cuống họng, trong khi chờ nhà hòm chở
quan tài đến để đem đi chôn. Những tiếng rên của bà như tiếng rên
của một con thú bị thương. Nhiều người đàn bà khác trên thế giới
cũng đang than khóc trên sự chết chóc của người thân, tàn phá của
xóm làng và thiêu hủy của ruộng nương muà màng. Những đứa trẻ được
họ thương yêu bú mớm bỗng nhiên lăn đùng ra chết vì đạp trúng mình
cá nhân. Những đứa trẻ bị dội bom napalm, áo quần cháy rụi, chạy
trần truồng trên xa lộ. Chồng họ là người họ chia sẻ cả cuộc đời
lam lũ nhưng hạnh phúc bỗng nhiên bị dẫn đi đến những nơi bí mật. Ðất
đai họ bị tàn phá, muà màng bị hư hỏng, nhà cửa bị dội bom. Và họ khóc.
Những giọt nước mắt của họ dâng lên tự đáy lòng. Họ không than
vãn, không kể lể, không oán trách. Chiến tranh, bạo lực, chết chóc
và tàn phá đòi hỏi rất nhiều nước mắt, rất nhiều nước mắt. Câu
hỏi: "Tại sao" Bởi ai" Vì lý do gì"" không có câu trả lời.
Thế giới sẽ tốt đẹp hơn nếu có
nhiều nước mắt đổ ra như vậy và ít câu trả lời hơn. Những giọt nước
mắt này dâng lên từ chốn xa xôi nhiều hơn những sự oán ghét và
thù hận. Những giọt nước mắt đổ ra như
"lễ phẩm" của tình yêu "vô
dụng", như một cách để diễn tả sự hợp quần của nhân loại, như một
đường lối bất bạo động chân chính. Thế giới chúng ta không khóc than
nhiều, ngay cả khi có nhiều lý do để than khóc. Khi chiến tranh bùng
nổ; khi con người chết vì bạo lực và đói khát, thiên tai và những
trục trặc kỹ thuật; khi những công trình do con người xây dựng với
những tài nặng khéo léo và tận tụy nhất đã bị cướp đi, bị hư hỏng
hay bị phá hủy. Và khi hành tinh của chúng ta càng ngày càng trở nên
một nơi chốn bị đe dọa trong vũ trụ, chúng ta càng tìm cách để có
các giải pháp và ít khi ngừng lại để than khóc những gì qúy giá
nhất chúng ta đã mất đi. Nhưng nếu chúng ta chưa than khóc những mất
mát thì những giải pháp chúng ta tìm ra có thể đưa đến những thành
quả mong muốn không"
Khi Chúa Giêsu bị dẫn đi chịu tử hình,
nhiều phụ nữ khóc than cho Ngài. Những phụ nữ này đã quen khóc than
cho những tử tội và đem cho họ uống chất rượu làm cho họ bớt đau
đớn. Họ là những người chuyên môn than khóc, và sự than khóc của
họ được coi là một hành động bác ái. Nhưng Chúa Giêsu đã bảo họ:
"Ðừng khóc cho Ta, hãy khóc thương cho chính các ngươi và con cái các
ngươi" (Lc 23:28). Chúa Giêsu muốn nói đến sự huỷ diệt của thành
Giêrusalem và tất cả những chiến tranh và bạo lực sẽ đổ xuống trên
đầu nhân loại: "Sẽ có ngày người ta nói:"húc thay cho những kẻ
không sinh đẻ, những dạ chưa mang bào thai, những vú chưa cho con bú. Rồi
người ta sẽ nói với những quả núi, Hãy đổ trên đầu chúng tôi';
với những ngọn đồi, Hãy vùi lấp chúng tôí. Vì nếu đây là điều
được làm cho cây gỗ xanh tươi, thì điều gì sẽ xảy ra khi gỗ chết khô""
(Lc 23:29-33).
Nếu chúng ta than khóc Chúa
Giêsu, chúng ta phải than khóc cho nhân loại đau khổ mà Chúa Giêsu
đã đến để chữa lành. Nếu chúng ta thực sự buồn phiền vì những đớn
đau Ngài phải gánh chịu, chúng ta sẽ phải bao gồm trong đó nỗi đau
của tất cả đàn ông, đaàn bà và trẻ con trên thế giớ ngày nay. Nếu
chúng ta khóc vì Thầy Chí Thánh người Nazareth, nước mắt chúng ta phải
đổ trên hàng triệu người vô tội đã từng chịu đựng đau khổ trong
suốt lịch sử của nhân loại.
Khóc và than được coi như dấu chỉ của
sự yếu đuối. Người ta nói rằng khóc than chẳng giúp gì được cho ai,
chỉ có hành động mới thực sự cần thiết. Vậy mà Chúa Giêsu vẫn
khóc cho thành Giêrusalem, và Ngài cũng khóc khi nghe tin bạn Ngài là
Lazarô chết. Nước mắt chúng ta tỏ cho chúng ta thấy tình trạng đổ vỡ
đau thương của nhân loại. Nước mắt tạo nên một môi trường xúc tích
khiến cho những hành động sót thương dễ nẩy nở. Nếu chúng ta không
thể thú nhận những thiếu sót, tội lỗi và yếu đuối của chúng ta,
thì những hành động có mục đích làm cho thế giới này tốt đẹp hơn sẽ
dễ dàng có phản ứng nghịch lại trên chúng ta và trở nên những biểu
tượng của sự giận dữ vàbực tức vô định hướng. Nước mắt chúng ta
có thể đưa chúng ta đến với trái tim Chúa Giêsu đang than khóc vì thế
giới của chúng ta. Trong khi chúng ta khóc với Ngài, chúng ta được
dẫn dắt đến với trái tim Ngài, và khám phá được ở đó câu trả lời
chính đáng nhất cho những mất mát của chúng ta.
Những giọt nước mắt của người
đàn bà Việt Nam và hàng triệu phụ nữ khác trên thế giới đang than
khóc người thân yêu đã chết đi, có thể làm cho trái đất này trở nên
mầu mỡ hơn nhờ hoa trái của các hành động bác ái, sót thương, tha
thứ, dịu hiền và chữa lành. Chúng ta cũng phải than khóc và nhờ đó
chúng ta có thể trở nên những con người khiêm nhường.
Mai Thư