Chặng Thứ IX
Chúa Giêsu Ngã Xuống Ðất Lần Thứ Ba


Một người đàn ông vấp chân và té ngã trên mặt đất. Anh ta đã kiệt sức, thân hình anh tan nát đau đớn, anh không thể tự mình đứng lên nếu không có ai nâng đỡ. Trong khi nằm yên bất lực, anh vươn cánh tay ra và mở rộng bàn tay van xin, hỵ vọng sẽ có người nắm lấy tay anh và kéo anh đứng giậy. Một bàn tay đang chờ đợi được tiếp xúc với một bàn tay. Bàn tay con người thật bí ẩn. Nó có thể cấu tạo và hủy diệt, vuốt ve vàđánh đập, chào mời và kết án, ban phúc lành và xỉ vả, chữa lành và gây thương tích, van xin và ban cho. Một bàn tay có thể trở thành một cái cú đấm đe dọa hoặc một cái ôm để bao bọc che chở. Bàn tay có thể làm cho người ta sợ hãi mà cũng làm cho người ta mong nhớ. Một trong những hình ảnh ban sự sống nhiều nhất là hình ảnh những bàn tay vươn ra nắm lấy nhau, vuốt ve nhau, nối kết và tụ lại để làm dấu chỉ của sự hòa bình và hoà giải. Ngược lại một trong những hình ảnh bi thương tuyệt vọng nhất là hình ảnh của một bàn tay mở ra, chờ đợi có người nắm lấy và săn sóc, trong khi hàng trăm người qua đường không ai để ý. Ðây là hình ảnh cô đơn của nhân loại phân hóa. Bàn tay người nghèo vươn ra hy vọng được những bàn tay của thế giới giầu sang nắm lấy, nhưng những công việc bận rộn của người giầu ngăn họ không trông thấy người nghèo, do đó nhan loại vẫn còn tiếp tục bị tan nát ra từng mảnh.

Khi Chúa Giêsu ngã xuống đất lần thứ ba, ngài cảm nghiệm trên thân xác tất cả những cô đơn của một nhân loại tuyệt vọng. Ngài không thể tự đứng giậy một mình. Nhưng không có ai với tay nâng Ngài đứng lên. Bàn tay Ngài mở ra bị roi quất, và những bàn tay độc ác lại lôi Ngài đứng lên. Giêsu, Thiên Chúa trở nên người phàm, đã ngã gục để cho chúng ta có thể cúi xuống trên Ngài và bày tỏ với Ngài tình yêu vàlòng sót thương. Nhưng chúng ta đã qúa bận rộn với công ăn việc làm, những tham vọng hoài bão, những thú vui giải trí, và chúng ta đã không chú ý tới. Thiên Chúa mà bàn tay đã nhào nặn vũ trụ, đã tạo hình cho Adong và Evà, đã âu yếm chạm đến tất cả những ai đang đau khổ, và đang ôm ấp tất cả trong tình yêu, đãtrở nên người phàm với đôi tay loài người xin nắm lấy những đôi tay loài người khác.

Nhưng chính những bàn tay này đã mở ra để được xuyên thủng bởi những mũi đinh nhọn. Ngay từ khi tôi được biết đến bàn tay Chúa -không phải là một bàn tay quyền thế thay đổi cả lịch sử, nhưng là bàn tay bất lực đang xin được một bàn tay loài người dịu dàng nắm lấy - tôi đã bắt đầu nhìn những bàn tay tôi một cách khác. Dần dần, tôi đã thấy bàn tay bất lực của Chúa với ra với tôi từ bất cứ nơi nào trên thế giới, và tôi càng nhìn rõ tôi càng thấy hai bàn tay ấy gần tôi hơn. Bàn tay những người nghèo ngửa ra xin thức ăn, bàn tay những người cô đơn kêu gọi người an ủi, bàn tay những trẻ thơ van xin được bồng bế vỗ về, bàn tay của những kẻ tật nguyền bệnh hoạn mong được chữa lành, bàn tay của ngưòi thợ vụng mong ước được chỉ bảo cho trở nên khéo léo - Tất cả những bàn tay này và bàn tay của Chúa Giêsu gục ngã chờ đợi người khác đến đỡ nâng. Trong tôi luôn luôn có cám dỗ để nghĩ đến những bàn tay hành khất ở Việt Nam, Calcutta, Cairo, Hoa Thịnh Ðốn, hay Nữu Ước; những bàn tay ở gần hay ở thật xa, nhưng không thấy những bàn tay vươn ra nắm lấy.

Hằng đêm tôi nằm nghỉ và ngắm nhìn bàn tay tôi, và tôi hỏi chúng: "các ngươi có vươn ra nắm lấy các bàn tay mở rộng quanh đây và đem cho họ chút tình thương, an bình, hy vọng, can đảm, và tin tưởng không"" Tôi có cảm giác là tất cả các bàn tay loài người đang với ra xin được giúp đỡ đều là bàn tay của một nhân loại đang gục ngã, và ở bất cứ nơi nào chúng ta vươn tay ra và nắm lấy ai, chúng ta cũng đang tham dự vào sự chữa lành của toàn thể nhân loại.

Chúa Giêsu té ngã và tìm kiếm sự đỡ nâng để có thể đứng lên lần nữa, để có thể hoàn tất sứ mạng của Ngài. Ngài đã cởi mở và ban cho chúng ta khả năng chạm tới Thiên Chúa và tất cả nhân loại nơi tất cả bàn tay loài người, và cảm nhận được ân sủng đích thực của sự hiện diện cứu chuộc ngay giữa chúng ta.

Mai Thư