Cho Họ
Một Nơi Cư Trú Trong Dịp Noel.
Họ là những người vô gia cư,
người đàn ông và người đàn bà có mang gần chín tháng và sắp sinh.
Chuyến đi thật dài, một chuyến đi do chính quyền của họ ép buộc. Họ
phải đi chân trên những con đường đất bụi. Dĩ nhiên trông họ bẩn
thỉu, bụi bậm, mồ hôi nhễ nhại, và ai gặp cũng không muốn đến gần.
Có ai chịu cho họ trú thân, ít ra cho đến khi đứa bé chào đời"
Ông Giuse chắc đã bực bội, gần
như quýnh quáng và tuyệt vọng, trong khi ông chạy từ nhà này sang
nhà khác để được trả lời, "Chúng tôi hết chỗ rồi!" Ðó là một
thời kỳ bận rộn tại thị trấn Bê Lem nhỏ bé, có nhiều khách lạ qua
lại viếng thăm. Nhưng cũng có thể là các chủ quán trông thấy cặp
vợ chồng rách rưới tả tơi nên nói dối là hết chỗ để đuổi họ đi
nơi khác. Ngoài ra người đàn bà đã
"đến kỳ mãn nguyệt khai hoa", ai
muốn chứa để phải chịu phiền toáỉ.
Phúc Âm không cho chúng ta biết
người "Samaritan" nào đã chỉ cho họ biết tìm đến hang lừa để tạm trú
mưa gió. Nơi này có lẽ không hơn gì những sàn đất họ đã phải nằm
trên đường tới Bê Lem, và cũng không hơn gì những thùng các-tông
của những người vô gia cư đang dùng trong các thị trấn Hoa Kỳ ngày nay.
Câu chuyện thương tâm của Maria
và Giuse, được kể lại mỗi Giáng Sinh, gợi lên một câu hỏi thách đố
mỗi người trong chung ta. Nếu có một cặp vợ chồng trong tình trạng tả
tơi khốn nạn như Maria và Giuse tới bấm chuông cửa nhà chúng ta, và
đây là những người chúng ta chưa bao giờ gặp, liệu chúng ta có mở
cửa cho họ vào không" Trong khi tình trạng có mang của người đàn bà
có thể là yếu tố thúc đẩy, tuy nhiên câu trả lời của đa số chúng
ta sẽ là "Ði đi không có chỗ chứa mấy người!"
hay "Xin lỗi chúng tôi
không có chỗ!"
Một người đã sống tại trung tâm Công Giáo tại Nữu Ước kể chuyện
bà Dorothy Day đã đón nhận một người đàn bà, một gái làng chơi bị bệnh
phong tình, vào một đêm muà đông lạnh buốt, nhường giường cho người
này, trong khi chính mình ôm chăn mền vào nằm ngủ trong bồn tắm. Nhưng
Dorothy Day là một vị thánh, trong khi tất cả chúng ta chỉ là những
người muốn nên thánh, chúng ta không làm như vậy.
Do đó, chúng ta phải làm gì đối với những người
"kém may mắn"" Chúng
ta coi tin tức buổi tối để thấy hàng trăm, hàng ngàn người tị nạn ở
Rwanda, Bosnia, Croatia, bị đuổi ra khỏi nhà của họ và phải lang thang
tìm chỗ cắm lều tại một nước láng giềng. Rồi tin tức về những đồng
bào ruột thịt của chúng ta tại các trại tị nạn Thái Lan, Phi Luật
Tân và Hồng Kông đang bị cưỡng bách hồi hương, về một nơi họ đã gần
bỏ mạng để chạy trốn.
Chúng ta làm được gì trước nhu cầu to lớn đó của nhân loại" Chúng ta
có thể cầu nguyện để Chúa cho chúng ta nhiều Dorothy Day và Mẹ
Têrêsa hơn, hay chúng ta có thể bước ra khỏi trạng thái lạnh lùng
thản nhiên để tiếp tay với các cơ quan từ thiên hiện hữu như C.A.R.E.,
Save the Children, Catholic Relief Services, và Doctors Without Borders để
làm một cái gì cho những người anh em thiếu thốn của chúng ta"
Một năm nữa sắp qua, đây là lúc các cơ quan từ thiện gõ cửa chúng
ta để xin chúng ta đóng góp. Ða số đều là những cơ quan vô vụ lợi
và sự đóng góp của chúng ta sẽ được trừ thuế Liên Bang. Sau đây là
một số những tổ chức có thể gửi thơ đến quyên tiền: Asian Relief,
Inc., Maryknolls Fathers and Brothers, National Multiple Sclerosis Society, Our
Lady of Victory Homes of Charity, St. Labre Indian School, Father Flanagan's
Boys' Home, Covenant House, Children with Epilepsy, Hospice of Northern VA,
Food for the Poor, Lazarus at the Gate, Cystic Fibrosis Foundation, American
Cancer Society, American Heart Society, và nhiều hội thiện nguyện Việt
Nam khác.... Chúng ta bị bombarded với những thư từ này, và đôi lúc
chúng ta có thể có cái cảm giác mà người Mỹ gọi là
"compassion
fatigue". Giúp bao nhiêu cho đủ" Liệu những người chúng ta
không giúp có được ngồi vào lòng Abraham trong khi chúng ta kêu cứu và xin cho
tí nước kẻo chết khát không"
Thân mến,
Mai Thư