Cây của sự sống để tưởng niệm người chết



Các bạn thân mến,

Tôi vừa gửi cho các bạn bài thơ "Cuối đường hầm" thì được mời ra chứng kiến nghi thức đặt bia tưởng niệm một em trai 14 tuổi mới chết gần đây. Em là học sinh lớp 9 trường tôi, sau giờ học về nhà một người bạn chơi. Bố người bạn có khẩu súng lục trong nhà, người bạn lấy ra khoe, và trong khi đùa nghịch đã bắn chết bạn mình.
Ðây là một cái chết vô lý, tức tửi, để lại cho cha mẹ em, và người anh trai 16 tuổi cũng học trường này rất nhiều đau khổ, thương tiếc, nhớ nhung.

Toàn thể học sinh lớp 9 đã quyết định mua một cây dogwood khá cao, và lập đài tưởng niệm cho người bạn xấu số. Trong nghi lễ hôm nay có sự chứngkiến của gia đình em, ban giám đốc trường, các thầy cô của em và bạn hữu, người anh trai đã đọc những lời điếu văn hướng về sự sống.

Em này đã nói: "cây dogwood là biểu tượng của sự sống. Chúng ta đứng đây không phải là tưởng niệm sự chết mà là chúc tụng sự sống. Em mong muốn các bạn vui sống, vươn lên trong mọi lãnh vực, học vấn, thể thao, và sinh hoạt học đường.
Em cầu xin cho cây vươn lên cao cho chạm tới Thiên Ðàng, với cành lá, hoa xum xuê, trong bầu trời xanh trong, có chim hót líu lo, trong nắng ấm của hoà bình nhân loại.
Em cầu cho tuổi trẻ trên đất Mỹ tránh xa rượu chè, cần xa, ma tuý và băng đảng.
Em cầu cho thế giới bớt bạo động chiến tranh. Em mong sao cái chết của đứa em của em không vô ích, mà trở nên một sự nhắc nhở cho các em cùng khóa, cùng trường về ý nghiã của sự sống.

Tôi đã nhỏ nước mắt trong khi em nói và trong khi tất cả cùng hát bài "Amazing Grace" để kết thúc. Tất cả các bạn em đã dùng magic marker để viết những giòng lưu niệm trên cánh cửa của cái tủ sách của em (locker). tôi đã cho phép các em này gỡ tấm cánh cửa mang ra để bên cạnh đài tưởng niệm cùng với những bó hoa.

Lũ trẻ, nhất là các em gái ôm nhau khóc. Trong tiếng khóc tôi thấy như có sự hồi sinh của gia đình, và bè bạn. Biết đâu Chúa đã chẳng nhậm lời người anh mà giúp cho các bạn của người qúa cố trở nên những học sinh và công dân gương mẫu cho đời"
Tôi tiếc đã không có thì giờ dịch bài thơ "Cuối đường hầm" của tôi để tặng cha mẹ em. Ðể họ nhớ rằng Chúa không bỏ rơi họ và sẽ cất đi những đau thương tiếc nuối.

 

Mai Thư