Gia Ðình và Giáo Hội (II)


 

Các bạn thân mến,

Tuần trước tôi đã đề cập đến quan niệm Giáo Hội là gia đình của Thiên Chúa trong Thượng Hội Ðồng Giám Mục Á Châu và nhất là trong Bản trả lời các câu hỏi và góp ý của Hội đồng Giám mục Việt Nam. Hôm nay, chúng ta cùng suy tư thêm về quan điểm của các ngài, để qua đó chúng ta sẽ được học hỏi thêm về cách làm chứng tá của người môn đệ. Và có thể nhờ thế qua chúng ta những người khác "để nhận ra thông điệp và khuôn mặt đích thực của Ðức Kitô" chăng"

Hội Ðồng Giám mục VN đã nhắc đến cách giảng dạy đơn sơ của Ðức Giêsu vì Người dùng rất nhiều hình ảnh về gia đình. Các ngài cũng nhắc đến Công Ðồng Vatican II, một số văn kiện trong Công Ðồng đã nói nhiều về hình ảnh này: Nhà Thiên Chúa (x. 1 Tm 3, 15) nơi "gia đình" Ngài cư ngụ. Nhà Thiên Chúa trong Chúa Thánh Thần (x. Eph 2, 19-22) trong Lumen Gentium 6. LG 32 đã nói đến giáo hội như là một gia đình, và nhờ lòng ưu ái của Thiên Chúa, giáo dân được làm anh em Chúa Kitô, Ðấng đã đến không phải để được phục vụ, nhưng để phục vụ, dù người là Chúa tể của muôn loài (x. Mt 20, 28). Cũng vậy, họ là anh em với những người đã lãnh nhận thừa tác vụ thánh, hầu mọi người chu toàn luật mới là luật bác ái.

Thêm nữa, đọc đoạn kết của LG 32 làm sao chúng ta không rưng rưng nước mắt cảm động và cúi đầu tạ ơn Thiên Chúa đã ban cho chúng ta một thánh Augustinô đầy ân sủng"

Thật vậy, Thánh Augustinô đã dùng những lời tuyệt diệu này để nói lên điều đó: "Một đàng tôi sợ vì thuộc về anh em, đàng khác tôi an ủi vì ở với anh em. Cho anh em tôi là Giám Mục, với anh em tôi là Kitô hữu. Giám Mục là tên chức vụ, Kitô hữu là tên ân huệ, Giám Mục là danh hiệu nguy hiểm, Kitô hữu lại đem ơn cứu độ" (LG 32).

LG 51 cũng nói đến việc tất cả chúng ta là con cái Thiên Chúa và hợp thành một gia đình trong Chúa Kitô (x. Dth 3,6), nên khi hiệp thông với nhau trong tình yêu qua lời đồng thanh ca tụng Chúa Ba Ngôi chí thánh, chúng ta cùng đáp lại lời mời gọi thân tình của Giáo Hội và được tham dự, cảm mến trước phụng vụ vinh hiển toàn hảo. Vì khi Chúa Kitô hiện đến và khi kẻ chết sống lại trong vinh quang, ánh sáng Thiên Chúa sẽ chiếu soi Thành Thánh trên trời và Con Chiên sẽ là đuốc sáng. Toàn thể Giáo hội các Thánh sẽ thờ lạy Thiên Chúa và "Con Chiên đã bị giết" trong hạnh phúc sung mãn của đức ái và đồng thanh ca tụng rằng: "Ngợi khen, danh dự, vinh hiển, quyền năng muôn đời cho Ðấng ngự trên ngai và Con Chiên" (LG 51).

Các bạn thân mến, ước chi chúng ta cũng cùng với các giám mục VN nhớ lại các kinh nghiệm của Giáo Hội chúng ta thuở ban đầu, theo báo cáo của cha Gaspar d'Amaral năm 1632, nghĩa là 5 năm sau khi Tin Mừng được rao giảng. Cha đã nói về cộng đồng tín hữu tại Thăng Long (Hà Nội) như sau: "Giáo hữu ở đây được hơn một ngàn người, họ yêu thương nhau đến nỗi những người chung quanh, vì chưa biết gọi tên họ là gì, nhưng nhìn cách họ sống, đã gọi họ là "Ðạo những người yêu nhau."

Và đó cũng chính là kinh nghiệm của Giáo hội sơ khai tại Giêrusalem vậy (x. Cv 2, 42- 47; 4, 32-35).

Thư Mai