Bài Ca Cửu Long
Bấy
lâu nay xuôi ngược,
Lênh
đênh trên Cửu Long.
Ta
vui đời cá nước,
Không
về, không nhớ mong.
Tiền
Giang mùa nước lũ,
Mênh
mông như vô bờ.
Phù
sa cuồn cuộn đổ,
Dâng
dâng theo mùa mưa.
Qua
cồn sông uốn khúc,
Hết
lạch lại qua kinh.
Sông
chia bao nhiêu nhánh,
Là
bấy nhiêu tâm tình.
Nước
kia từ đâu tới?
Tây
Tạng hay Ai Lao?
Mang
phù sa muốn lối,
Bù
đắp tự phương nào?
Tiền
Giang qua Bassac,
Ai
băng nẻo Vàm Nao?
Ai
xuôi về Kinh Sáng?
Rạch Ông Chương còn cao.
Tân
Châu qua Châu Ðốc,
Long
Xuyên rồi Cần Thơ.
Vĩnh
Long lên Sa Ðéc,
Cao
Lãnh về Mỹ Tho.
Bờ
bên đây biên giới,
Dừng
bên xóm Tân An.
Ngăn
Miền Nam Ờ Căm Bốt,
Giòng
sông vẫn chẩy tràn.
Mỗi
giờ sông mỗi vẻ,
Mỗi
mùa sông mỗi thay.
Ðêm
âm u huyền bí,
Vui
nhộn nhịp ban ngày.
Tầu
buôn tử mọi nẻo,
Ngược
giòng lên Nam Vang.
Xuồng
ghe như mắc cửi,
Tiếng
máy nghe rộn ràng.
Sông
bao nhiêu bến nước,
Là
bấy nhiêu cô nàng,
Khua
chèo cho ghe lướt,
Ðưa
khách tình sang ngang.
Ghe kia về thăm ngoại,
Có
cau, trầu, chuối, cam.
Cô
mình xinh như mộng,
Ôm
con che dù lam.
?o:p>
Chồng
cô chèo sau lái,
Bộ
đồ pi-ja-ma,
Xanh
xanh, nguyên nếp gấp,
Nhìn
con tươi như hoa.
Lũ
chài ngư giăng đáy,
Hay
ngồi câu, buông neo.
Thuyền
ai giương cánh trắng,
Ngoài
xa gió lướt vèo.
Ghe
này đầy đồ gốm,
Ghe
kia nặng thóc vàng.
Ngô,
dừa chen chuối, mía,
Cả
kho tàng Hậu Giang.
Ðồng
xanh bao la rộng,
Thẳng
tắp tận chân trời.
Cửu
Long khơi mạch sống,
Cho
luống cầy muôn nơi.
Hàng
dừa in bóng nước,
Rặng
mía thắm trên cồn.
Ðàn
bò nâu gặm cỏ,
Mù
dâng trong hoàng hôn.
Bếp
nhà ai tuôn khói,
Trên
những mái tanh hiền.
Trẻ
thơ đùa trong nước,
Yên
vui trong triền miên.
Mai Thư