Em Bé Mồ Côi


 Phố vắng đông về buồn heo hút

Mưa phùn rơi lạnh thấu tâm can

Gió rít từng cơn reo vi  vút

Trong căn nhà bóng tối ngập tràn.

 

Mái tôn nghèo gió rung phành phạch

Cả khung nhà như chiếc võng đong đưa

Nóc dột, giọt nước rơi tí tách

Mảnh chăn thưa che mãi không vừa

 

Mẹ già co ro trên giường bệnh

Thương cho người chẳng có thuốc thang

Ngoài trời mưa rơi và gió lạnh

Lòng em buốt giá, lệ hai hàng.

 

Em bé mồ côi cha từ nhỏ

Bom đạn đã giết hại người thân

Giờ đây mẹ em sắp từ bỏ

Cõi đời nghèo khó nặng phong trần

 

Em sẽ làm sao để mà sống?

Bàn tay trắng với tám tuổi đời?

Ôi thời ấu thơ đầy mơ mộng!

Sắp vùi theo tiếng khóc ?Mẹ ơi!?

 

Mai Thư