Gió?

 


 

Ôi gió reo lên những trận cười,

Ghẹo trêu, đùa rỡn thật vui tươi.

Bay qua, lượn lại trên đồng vắng,

Trên núi đồi cao, trên biển khơi.

 

Một đám mây xanh chợt kéo về,

Hàng hàng lớp lớp, dài lê thê.

Gió bay, gió nhẩy, xua bầy lũ,

Xơ xác mây tan, thật não nề.

 

Ruộng lúa xanh tươi ngát chân trời,

Ðòng đòng nặng chĩu hạt vàng tươi.

Gió đùa ngọn lúa như dợn sóng,

Thân lúa ngà nghiêng nghe gió cười.

 

Tơ trời óng ánh nhẹ nhàng bay,

Mỏng manh tơ vướng mắc trên cây.

Gió thương chẳng nỡ làm tơ đứt,

Ve vuốt, nâng niu, chẳng nặng tay.

 

Ðứa bé tuôn giây thả cánh diều,

Diều chưa gặp gió, diều vẹo xiêu.

Bỗng nhiên cơn gió lùa vi vút,

Diều bốc lên cao, diều phiêu diêu.

 

Biển lặng, sóng êm như mặt hồ,

Xanh trong nước biếc dưới trời thu.

Gió đâu chợt đến, ào ào thổi,

Trắng xóa ngoài khơi sóng nhấp nhô.

 

Ôi gió đừng nên quá phũ phàng,

Ðừng làm xập đổ mái tre làng.

Ðừng lật thuyền nan trên biển vắng,

Ðừng thổi tung bay vạt áo nàng.

 

Gió hỡi, gió ơi, xin nhẹ tay,

Xin hãy mơn man da thịt này.

Ðừng thổi bụi bay trên đường phố,

Ðể lệ tuôn trào, mi mắt cay.

 

Mai Thư