Lá Vàng
Anh
quên sao được bài ca ấy?
Em
hát cho nghe, anh ngất ngây.
Lời
ca đẹp tựa tình đôi lứa,
Chúng
mình yêu nhau như mê say.
Thuở
ấy đời ta đẹp lạ lùng,
Nắng
hồng êm ấm tựa như nhung,
Nắng
loang trên lá ngàn xanh ngắt,
Nắng
chiếu hồn ta, nắng khắp vùng.
Lặng
lẽ thời gian, lặng lẽ trôi,
Vô
tình ngăn cách tình lứa đôi.
Thời
gian xóa mờ trên cát trắng,
Những
vết chân ai yêu rồi thôi.
Thuở
ấy người ơi quá xa rồi,
Bao
mùa lá rụng đẫm chia phôi,
Lá
vàng xơ xác vun từng đống,
Lặng
lẽ tàn phai với mộng đời.