Những Ngày Xưa Chưa Có Chúa


Thôi hết nhé những ngày xưa tao loạn,
Những ngày xưa phiêu bạt bước chân hồng,
Giữa chiến tranh binh lửa ngập non sông,
Thân yếu ớt lạc loài nơi cố thị.

Thôi hết nhé những ngày xưa ủy mị,
Những yêu thầm nhớ trộm dáng mai gầy,
Tà áo dài tha thướt vẻ thơ ngây,
Cơn gió thoảng, hương tóc luà ngây ngất.

Thôi hết nhé những ngày xưa e ấp,
Thả hồn theo tiếng sáo vọng chiều quê,
Cưỡi trâu già ngất ngưởng giữa trưa hè,
Ðuổi bóng mây trên đường làng vắng lặng.

Thôi hết nhé những ngày xưa trong trắng,
Lòng sạch tinh như trang giấy học trò,
Tuổi mộng mơ, dăm bạn hữu thân sơ,
Chơi đuổi bắt trên phố phường tỉnh nhỏ

Thôi hết nhé những ngày tim bỏ ngỏ,
Những tình yêu vụng dại đến bất ngờ,
Như nàng tiên nhè nhẹ đến trong mơ,
Chợt đến đó, rồi chợt đị, lòng trống rỗng.

Thôi hết nhé những ngày xưa mơ mộng,
Chuyện vá trời lấp biển cuả Tiêu Sơn,
Người tráng sĩ trừ gian, diệt ác nhơn,
Luôn nâng đỡ kẻ khốn cùng, khổ cực.

Thôi hết nhé những ngày xưa thổn thức,
Con tim buồn hoang dại, tím không gian,
Hồn thơ ngây dìu dặt bước lang thang,
Trôi vất vưởng giữa dòng đời vô định.

Rồi ngày kia trong hôn mê chợt tỉnh,
Truyện Chúa Trời xuống thế cứu nhân linh,
Ðọc mê say! Ôi đẹp quá! Chuyện Tình,
Thiên Chúa chết vì loài người tội lỗi.

Tôi giác ngộ: Ngài luôn luôn mời gọi,
Ði với Ngài, tôi chẳng sợ gian nguy,
Kế bên Ngài, đau khổ có xá gì?
Ngài thanh tẩy, tâm hồn tôi bừng sáng.

Mai Thư