Tình Cao Nguyên 


Tôi đã gặp em một chiều thu
Miền Trung heo hút lạnh sương mù
Pleiku đồi núi hoang sơ quá
Mây phủ từng cao, bóng tịch u.

Ðời lính xa nhà quá cô liêu
Tỉnh nhỏ bơ vơ lạc lõng nhiều
Em như phao nổi trên biển sóng
Cứu thoát hồn tôi khỏi bạt phiêu.

Cứ mỗi chiều khi tan sở làm
Hân hoan tôi ghé xóm Tây Nam
Kèm em Toán Học giờ vui quá
Thuốc lá, rượu bia hết còn ham.

Tôi thấy hồn tôi trong mắt xanh
Thuyền mộng lênh đênh sóng chập chành
Chèo đưa tôi đến nơi bến lạ
Tôi đã yêu nàng, yêu rất nhanh.

Một buổi chiều kia, mưa ướt mèm
Sợ hoen má phấn, lấm chân em
Xích-lô tôi mướn, trường em rước
Tựa kế bên lòng, ôi rất êm!

Bài thơ e ấp đã trao tay
Duyên nợ nào hơn hạnh ngộ này?
Em ơi! Hãy nhận đừng từ chối!
Xin gọi bằng ?Anh?! Bỏ tiếng ?Thày?!

Từ đó đôi ta mộng Trúc Ðào
Thề nguyền đôi lứa với trăng sao
Tâm tình ngây ngất quên bài vở
Hạnh phúc đôi mình bay vút cao.

Thế mà thấm thoát đã bao năm
Lễ Bạc mừng nhau, NHUẬN với CHÂM
Tình ta thắm thiết như duyên mới
Em vẫn đẹp tươi tựa trăng rằm.

(Mừng anh chị Nguyễn Văn Nhuận và Phương Châm nhân ngày Lễ Bạc)

 

Mai Thư