Chủ Nhật Sapa
Buồn
Sao bỗng nhớ một nơi vừa
đến viếng,
Hoàng Liên Sơn, đỉnh cao vút chập chùng.
Thắng cảnh quê hương, huyền bí, thiêng liêng,
Vì Sapa lắm dốc nhiều rừng.
Nào Cổng Trời, Núi Hàm
Rồng, Thác Bạc,
Mốc trụ Lai Châu, Tà Phình, Cát Cát.
Chợ Sapa, người H-Mong chất phác,
Bán mũ áo dệt tay,
Vài câu tiếng Việt, u ơ chào mời,
Trọ trẹ như trẻ thơ tập nói.
Người H-Mong hẹn hò nhau nơi Chợ Tình Thứ Bẩy,
Trai mặc áo cánh đen, gái chít khăn điều lộng lẫy.
Ngày ta về nơi ấy, Mặt
trời trong cỏ lau đỏ hây.
Tiếng mõ trâu rơi vào lũng vắng.
Ruộng ?bậc thang? leo dốc ngập ngừng.
Ðường nuí cao ven rừng,
Quanh co, sởn gai, hãi sợ.
Mưa sói mòn, đá lở,
Nằm chềnh ềnh chắn lối xe đi.
Ðèo cheo leo, đường sập,
Hố xâu thăm thẳm, nhìn chóng mặt.
Thung lũng ngập tràn mây trắng,
Từ đỉnh núi mây trườn xuống từng hàng.
Cảnh núi đồi thoáng hiện, thoáng phủ che,
Từng lớp lớp, màn buông, rồi kéo.
Rặng cây Pơ - Mu sừng
sững ven đồi,
Một loại gỗ thông đen mun, thật hiếm.
Bìm bịp vàng, lay-ơn đỏ, và phong lan tím,
Hoa đủ mầu rực rỡ khoe tươi.
Chiều Sapa, sớm vắng
bóng mặt trời .
Mưa Sapa, ướt lạnh thấm vai mềm.
Chiếc chăn bông không đủ ấm về đêm.
Nơi quán vắng tiêu điều, Nằm nghe tiếng quốc kêu,
Và đôi thạch sùng tặc lưỡi.
Sáng Chủ Nhật đi lễ lúc
sương tan.
Nhà Chúa đây! Sao hoang phế, cơ hàn?
Thánh đường H-Mong cửa đóng then cài,
Hàng rào quanh khuôn viên ngập giây leo, cỏ dại.
Lại một ngày Chủ Nhật buồn. Chúa ơi!
Rời Sapa, mưa ướt hết thơ rồi!