Tình Nồng
Quen em hai tám năm xưa,
Ðến nhà người bạn, em vừa tới nơi.
Em như trăng sáng đầy trời,
Chiếu soi một cõi, rạng ngời hồn anh.
Ôi thôi tiếng sét ái tình,
Lòng anh ngây ngất, tưởng mình nằm mơ.
Em tôi bé bỏng dại khờ,
Anh theo tán riêt chẳng ngờ thành công,
Ba năm đeo đuổi một lòng,
Me em cho cưới người chồng em thương.
Bao nhiêu trở ngại phi thường,
Anh đều vượt hết dặm trường khó khăn.
Núi nào cách, sông nào ngăn?
Ðôi ta chắp cánh mây ngàn vút cao.
Tình ta say đắm ngot ngào,
Tình ta rạng rõ như sao trên trời,
Ðôi ta rong ruổi đường đời,
Giận ghen đôi lúc, yêu thời nhiều hơn.
Tình ta gắn bó keo sơn,
Thứ tha, an ủi, tủi hờn tan ngay.
Em cho anh vạn ngàn ngày,
Thương yêu ấp ủ, mê say tràn đầy.
Bầy con ngoan ngoãn xum vầy,
Ðôi ta chung sức, cùng xây một nhà.
Hai lăm năm đã trôi qua,
Bao nhiêu hương lửa chưa già tình yêu.
Cám ơn em thật thật nhiêu,
Ðã cho anh hưởng bao nhiêu mặn mà.
Thu sang, đông đên, xuân qua,
Thời gian chẳng thể phai nhòa tình anh.
Tạ ơn Thiên Chúa cao minh,
Ðóai thương run rủi cho mình yêu nhau.
Mai Thư