Xin Lắng Nghe Những Gì Tôi Không Nói Ra
Lời
Các bạn thân mến,
Qua trên hai mươi năm làm
việc vơi các học sinh trung học Hoa Kỳ, tôi đã gặp nhiều em thật cô
đơn, sợ hãi và thiếu tự tin. Chỉ cần tỏ vẻ lắng nghe và khuyên nhủ
là chúng được an ủi rất nhiều. Nhiều em chỉ có một cha hay một mẹ,
gia đình tan vỡ không ai yêu thương, chăm sóc. Qua tay tôi hàng năm có
khoảng 300 hay 400 học sinh ra trường. Có bao nhiêu em tôi đã có dịp
ngồi xuống để hỏi an khuyên nhủ? Trong thời gian qua tôi có nhiều
học sinh trở lại thăm tôi để cám ơn tôi đã hướng dẫn nó nên người.
Nhiều cha mẹ tin tưởng nhờ tôi nói chuyện với chúng vì biết chúng
nghe tôi. Tôi cảm tạ Chúa vì đã cho tôi khả năng để reach out tới
các trẻ vị thành niên. Vấn đề của tuổi trẻ ngày nay thật phức tạp.
Chúng yêu cuồng, sống vội, và bất cần đến ngày mai và tương lai.
Mới ngày hôm nay tôi nghe hai tin buồn là có hai đứa bị bắt giam vào
trại trừng giới, hai đứa khác thì bị giải giao cho khám người lớn vì
ăn trộm có vũ khí và ăn cắp xe hơi. Em gái ăn cắp xe hơi mới đây bị
cha mẹ đuổi ra khỏi nhà vì ăn chơi lêu lổng đàng điếm. Nó cần tiên
để trả tiền phòng và tiền ăn nên đã ăn trộm xe hơi. Và đã gia
nhập băng đảng. Tôi có thể làm gì hơn để giúp các em này? Trong tư
tưởng đó xin gửi đến các bạn bài thơ lục bát này: Xin Nghe Những Gì
Tôi Không Nói Ra Lời (Phỏng theo bài ? Please hear what Ím not saying?
của tác giả vô danh được đăng trên dh-net ngày 9 tháng 4, 1997)
Xin Lắng Nghe Những Gì Tôi Không Nói Ra
Lời
Xin đừng lầm lẫn ai ơi,
Xin đừng để bộ mặt tôi đánh lừa.
Tôi luôn mang mặt nạ hờ,
Cả trăm ngàn cái, mỗi giờ mỗi giây.
Tôi chui dưới lớp vỏ này,
Như cua trốn nhủi, sợ ngày lột mai.
Tôi như kịch sĩ đại tài,
Nhưng xin đừng để bị ai đánh lừa.
Tôi làm ra vẻ bình tâm,
Bên ngoài như thể biển trầm sóng êm.
Luôn luôn tươi sáng dịu hiền,
?Tự tin? tên gọi, ?điềm nhiên? tĩnh từ.
Tôi như làm chủ mọi
đàng,
Không cần ai giúp, không màng ai khuyên.
Nhưng xin đừng vội ngạc nhiên,
Thực ra tôi lại triền miên cần người.
Trên mặt có vẻ bình yên,
Nhưng là mặt nạ phấn tô nhiều lần.
Bên trong sóng gió rần rần,
Cô đơn, sợ hãi, trăm phần rối ren.
Nhưng tôi chôn dấu ưu phiền,
Hở môi không nói căn nguyên sự tình.
Mặt tôi trang điểm đẹp sinh,
Ðể tôi che dấu cái nhìn thấu xuyên.
Than ôi, chính cái nhìn
này,
Là phao cứu vớt tôi đây thật cần.
Nếu là một cái nhìn thân,
Yêu thương, chấp nhận, mười phân vẹn mười
Ðây là điều trấn an tôi,
Rằng tôi xứng đáng làm người như ai.
Nhưng tôi câm nín thở dài,
Vì không dám noi sợ người cười chê.
Tôi không muốn đóng vai hề,
Ðể ngưoi chế nhạo, trăm bề sót sa.
Tôi còn nơm nớp lo ra,
Bên trong tôi vẫn chỉ là số không.
Sợ người hất hủi càng đông,
Tôi càng đóng kịch trong lòng càng đau.
Có ai thấy vẻ buồn sầu?
Có ai nghe tiếng khóc rầu trong tim?
Khi tôi ăn nói tự nhiên,
Xin nghe thấu rõ nỗi niềm thâm xâu.
Vì tôi không nói thiệt đâu,
Dù tôi chán chuyện tào lao tầm phào.
Xin dang tay kéo tôi vào,
Xin ôm tôi chặt kẻo tôi té nhào.
Mỗi lần người đỡ tôi lên,
Mỗi lần an ủị dịu hiền bảo ban.
Là tôi muốn vượt mây ngàn,
Tim tôi chắp cánh, không gian ngút trời.
Ðeo đôi cánh nhỏ chơi vơi,
Tôi bay vụt thoát khỏi nơi chôn vùi.
Nếu người tế nhị cảm thông,
Là người phá được bức tường bao vây.
Ban cho sinh khí tràn đầy,
Cất đi mặt nạ phủ dầy mặt tôi.
Dẹp đi sợ hãi bồi hồi,
Cô đơn, lạnh lẽo, rối bời, sốn sang.
Tôi là ai người biết không?
Là bao nhiêu đứa người thường gặp qua.
Mai Thư
(Tặng các bạn yêu thơ lục bát)