TUẦN LỄ 11: CHÚA GIÊ-SU CẦU NGUYỆN
Chúa Giê-su dạy chúng ta cầu
nguyện bằng lời giảng dạy và gương sáng của Ngài. chuá dạy chúng ta
giậy sớm để có thì giờ cầu nguyện.
"Thức giấc sớm sáng hôm sau,
Chúa đi đến một nơi thanh vắng trong sa mạc; ở đó Ngài chìm đắm trong
việc cầu nguyện." (Mác-cô 1:35). Chúa cũng cầu nguyện ban đêm:
"Sau
đó Ðức Giê-su đi tới một ngọn núi để cầu nguyện, Ngài đã thức
suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa." (Lu-ca 6:12).
Chúa Giê-su luôn luôn cầu nguyện
trước khi phải làm một quyết định quan trọng và trước các biến cố
quan trọng trong đời Ngài: trước khi lựa chọn mười hai môn đệ, trong
vườn Cây Dầu, trước cái chết bi thương.
Ngợi khen Chúa là hình thức cao
nhất của việc cầu nguyện, mà cũng là hình thức ít người Công Giáo
sử dụng nhất. Chúa Giê-su cũng dạy cho chúng ta biết sự quan trọng
của việc ngợi khen Ngài khi cầu nguyện. "Ngay giờ ấy, được Thánh
Thần tác động, Ðức Giê-su hớn hở vui mùng và nói: 'Lạy Cha là Chúa
Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã dấu kín không cho những
bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải
cho những người bé mọn.'" (Lu-ca 10:21).
Chúa của chúng ta cũng sử dụng
Thánh Kinh thường xuyên trong kinh nguyện của Ngài. Sau bữa Tiệc Ly,
Ngài đã hát bài Thánh Vịnh quen thuộc của Lễ Vượt Qua với các môn
đệ. "Hát Thánh Vịnh xong, Ðức Giê-su và các môn đệ ra đi lên núi
Ô-liu" (Mát-thêu 26:30).
Trong hai trường hợp khác Chúa
Giê-su cầu nguyện với Thánh Kinh khi ở trên Thánh Giá. Chúa đang cầu
nguyện một đoạn trong Thánh Vịnh 31 khi Ngài nói:
" Lạy Cha, con xin
phó thác linh hồn con trong tay Cha" (Lu-ca 23:46). Lần thứ hai khi Ngài
nói: "Ta khát" (Gio-an 19-28). Ngài đang cầu nguyện với Thánh Vịnh 22.
Cùng với các môn đệ của Ngài
chúng ta hãy cầu xin Ngài: "Lạy Chúa xin dạy chúng con cầu nguyện."
HÃY CẢM TẠ CHÚA
Chúng ta biết qua kinh nghiệm cá
nhân là cảm thấy sung sướng khi có người bầy tỏ lòng biết ơn về
những việc lành chúng ta đã làm cho họ. Chúa, Cha chúng ta cũng vui
mừng khi chúng ta, là con cái Ngài biết hướng về Ngài với tâm tình
biết ơn. Khi chúng ta bầy tỏ lòng biết ơn, đời sống của chúng ta trở
nên phong phú hơn, và chúng ta dễ nhận thức sâu xa hơn về lòng từ bi
và nhân hậu của Ngài.
Khi chúng ta suy niệm về tất cả những
gì Chúa đã làm cho chúng ta, chúng ta buộc lòng phải thốt lên như
tác giả Thánh Vịnh: "Làm sao đền đáp nổi tất cả những ơn lành Chúa
đã làm cho con"" (Thánh Vịnh 116:12).
Ngày Một: Ê-phê-xô: 1:3-10
Chúng ta không phải là con nuôi của Chúa: "Chúc tụng Thiên Chúa là
Thân phụ Ðức Giê-su Ki-tô Chúa chúng ta, từ cõi trời Người đã thi
ân giáng phúc cho ta hưởng muôn vàn ơn phúc của Thánh Thần."
Ngày Hai: Thánh Vịnh 100
"Hãy cảm tạ Chúa và chúc tụng danh Ngài, vì Ngài thiện hảo."
Ngày Ba: Lu-ca 17:11-19
Một hình ảnh của sự vô ơn bội nghĩa:
"Không phải cả mười người đều
được sạch sao" Thế còn chín người kia đâu""
Ngày Bốn: 1 Thê-xa-lô-ni-ca
5:16-18
Thánh Phao-lô khuyên nhủ: "Hãy luôn luôn cảm tạ."
Ngày Năm: Mát-thêu 15:32-38
Chúa Giê-su làm gương: "Sau khi tạ ơn..."
Ngày Sáu: Thánh Vịnh 147
Hãy cảm tạ Chúa bằng tấm lòng biết ơn:
"Hãy hát mừng Thiên Chúa
để tạ ơn."
Ngày Bẩy: 1 Ti-mô-thê 2:1-4
"Tôi khuyên ai nấy dâng lời cầu xin, khấn nguyện, van nài, tạ ơn cho
tất cả mọi người..."