TUẦN LỄ 15: SUY NIỆM
Cầu nguyện bằng chiêm niệm ra sao" Khi chúng ta suy niệm, chúng ta đến với cầu nguyện qua phương diện trí
tuệ nhiều hơn, trong khi chiêm niệm chúng ta đã đến với cầu nguyện
qua "đường lối của Trái tim". Trong chiêm niệm chúng ta nhớ lại một
vài sự mầu nhiệm về đức tin của chúng ta, hoặc một vài biến cố
lịch sử của đời sống của Chúa Giê-su, hay một vài chân lý hay sự
kiện về những hoạt động của Chúa trong loài người.
Khi chúng ta suy nghĩ về biến cố
này, chúng ta cố gắng tìm hiểu một chút về tình yêu của Chúa đã
khiến Chúa đối xử tử tế với chúng ta như vậy. Trong khi chúng ta suy
tư, chúng ta cố gắng tìm hiểu mầu nhiệm đó có ý nghĩa gì trong đời
chúng ta. Chúng ta cũng cố gắng hơn nữa để lấy được một vài kết
luận hay quyết định để làm phương châm cho cuộc sống hàng ngày.
Chẳng hạn, nếu tôi suy niệm về
dụ ngôn của người con hoang đàng, tôi ý thức được rằng Chúa là một
Người Cha thương yêu và tha thứ, luôn luôn sẵn sàng để tha thứ cho
tôi. Tôi quyết định là không bao giờ phải sợ hãi sự trừng phạt của
Chúa, mà đến với Chúa không e dè để cầu xin lòng thương xót và hay
tha thứ của Ngài. Hàng ngày, sự quyết định này giúp cho tôi thấy
rằng Chúa thương tôi và luôn luôn mong đợi để tha thứ cho tôi dù
tôi đã sa ngã đến như thế nào.
Trong suy niệm, phải có rất nhiều
sự tự chủ và cố gắng. Kinh cầu của chúng ta thường là do chúng ta
đặt ra. Cách cầu nguyện này có ích lợi và giúp đưa chúng ta đến gần
Chúa hơn và cũng giúp chúng ta chuẩn bị con đường cho việc cầu nguyện
bằng chiêm niệm.
Suy niệm là cầu nguyện với trí
óc, trong khi chiêm niệm là cầu nguyện với trái tim.
NGÔI
LỜI ÐÃ NHẬP THỂ
"Khi sự yên lặng an bình bao trùm
mọi vật và đã khuya quá nửa đêm" (Khôn Ngoan 18:14), Thiên Chúa,
trung thành với lời hứa đã gửi người Con thiêng liêng đến với lịch
sử nhân loại. Sự Nhập Thể là biến cố vĩ đại nhất trong lịch sử
nhân loại. Vậy mà đường lối của Chúa không phải là đường lối của
chúng ta. Mặc dù Ngài là Vua của vũ trụ, ngai vàng của Ngài là một
máng cỏ, cung điện của Ngài là một hang lừa, triều thần của Ngài
là các mục đồng nghèo nàn và vất vả. Chỉ có ca đoàn các thiên
thần là đem đến một chút gì của thiên giới.
"Thật vậy, Thiên Chúa quá yêu
mến thế gian đến nỗi đã ban cho Con Một của Ngài" (Gio-an 3:16). Chúa
yêu tôi đến nỗi Ngài nhập thể trong đời sống tôi. Tất cả những gì
Chúa chờ đợi nơi tôi là một sự đáp ứng tình yêu cao cả của Chúa.
Ngày Một: Lu-ca 2:1-7
Chúa Giê-su ra đời: "Ở những chỗ những người du hành trú ngụ, ông
bà không tìm được chỗ trọ."
Ngày Hai: Khôn Ngoan 18:14-16
"Khi sự yên lặng và an bình bao phủ mọi vật..."
Ngày Ba: Lu-ca 2:8-20
"Tôi báo cho anh em một tin mừng trọng đại."
Ngày Bốn: Mát-thêu 2:1-12
"Chúng tôi đã thấy vì sao của Người xuất hiện bên phương đông."
Ngày Năm: Gio-an 1:1-18
"Ngôi Lời nhập thể và ở giữa chúng ta."
Ngày Sáu: Phi-li-phê 2:5-11
"Nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ."
Ngày Bảy: 1 Gio-an 1:1-4
"Chúng tôi đang nói với Lời của sự sống."