TUẦN LỄ 17: GƯƠNG MẪU VỀ CẦU NGUYỆN
Chúa Giê-su dạy
chúng ta cầu nguyện cả bằng lời nói lẫn hành động. Chúa sợ rằng
gương mẫu của Chúa có thể quá cao khiến chúng ta không thể với tới,
Chúa đã cho chúng ta một mẫu mực về cầu nguyện trong một tạo vật
giống như chúng ta - đó là Mẹ của Ngài và cũng là Mẹ của chúng ta.
Ðiều kiện đầu tiên cho việc cầu
nguyện là một sự liện hệ với Chúa. Trong khi chúng ta thiết lập sự
liện hệ của chúng ta với Chúa, chúng ta đang cầu nguyện. Lời nói là
phương tiện truyền thông để tăng cường và làm cho sự liên hệ được
vững chãi. Sự liên hệ hết sức quan trọng.
Ở lãnh vực của con người, chúng
ta có thể so sánh một sự liên hệ giữa người mẹ và đứa bé. Người
mẹ và đứa bé tạo nên một sự liên hệ hỗ tương rất lâu trước khi
có sự liện lạc bằng tiếng nói. Sau nhiều năm, sự liên hệ về tình
yêu này bành trướng và tằng cường qua sự liên lạc bằng tiếng nói.
Ngay từ khi được thụ thai Ðức Mẹ
đã có một sự liên hệ mật thiết với Chúa, vì Ðức Mẹ đã được thụ
thai mà không mắc tội và không vương những ước muốn sai trái. Trong
khi lớn lên, sự nhận thức về sự hiện diện của Chúa bên trong mình
đã được thể hiện, và Ðức Mẹ đã đáp ứng dần dần, cho đến ngày mà
thiên thần Ga-bri-en đã hiện ra với Ðức Mẹ và mời gọi Mẹ có một
sự liên hệ độc nhất vô nhị và sâu xa với Chúa. Sự kiện Ðức Mẹ
được miễn hết tội lỗi làm cho tình yêu của Mẹ tiếp ứng cho việc
Cứu Chuộc, và khiến cho việc Mẹ làm Mẹ Chúa Trời có thể được thực
hiện.
Chúng ta có thể nói rằng hệ thống
giá trị của Ðức Mẹ đã thay đổi khi Chúa kêu gọi Mẹ bước vào một
sự liện hệ mật thiết hơn với Ngài. Ðức Mẹ đã chỉ để mắt chú ý
đến Chúa mà thôi.
Ðiều này cũng đúng đối với
chúng ta. Chúng ta càng đến gần Chúa hơn, chúng ta càng tận hiến cho
Chúa nhiều hơn, và hệ thống giá trị của chúng ta càng thay đổi nhiều
hơn. Những gì có vẻ quan trọng đối với chúng ta một lúc nào đó trong
đời có thể trở nên vô nghĩa.
Sự liện hệ với Chúa như vậy là
căn bản của một đời sống cầu nguyện.
KINH NGHIỆM TRONG SA MẠC
Khi Chúa Giê-su được nhận phép
rửa, Chúa Cha giới thiệu Ngài như là con Thiên Chúa và trao cho Ngài
sứ mệnh cứu chuộc. Sự kiện Chúa Giê-su bị cám dỗ sau đó làm cho
chúng ta thấy rõ ràng là Chúa cũng là người như chúng ta.
Chúa Giê-su sống lại kinh nghiệm
của người Do Thái ở trong sa mạc. Như thế Chúa đã dạy mỗi người
trong chúng ta cũng phải có một kinh nghiệm sa mạc. Chúa Giê-su bày
tỏ cho chúng ta biết bằng đời sống, bằng sự chết rằng những thử
thách, cám dỗ và đau khổ là số mạng của chúng ta, và qua những thử
thách đó chúng ta mới trở nên toàn thiện. Chúa muốn nói với chúng
ta: Hãy bình yên, nhưng tỉnh thức.
Ngày Một: Lu-ca 3:21-22
Chúa Cha bày tỏ sự mừng rỡ về Chúa Giê-su:
"Ðức Giê-su cũng chịu phép rửa, và sau đó, dang khi Người cầu nguyện, thì trời
mở ra."
Ngày Hai: Lu-ca 4:1-13
Chúa Giê-su trở nên toàn thiện qua kinh nghiệm về mọi sự cám dỗ.
Ngày Ba: Gia-cô-bê 1:12-15
Giá trị của sự kiên trì: "Một khi đã đã được
tôi luyện, họ sẽ lãnh phần thưởng của sự sống."
Ngày Bốn: 1 Phê-rô 1:3-9
"Anh em có thể sẽ chịu đựng trăm chiều thử thách. Những thử thách đó nhằm tinh
luyện đức tin"
Ngày Năm: Gio-an 15:1-3
Người chăm sóc cây nho:"Những cành nào sinh hoa trái
sẽ được cắt tỉa để cho nó sinh nhiều hoa trái hơn."
Ngày Sáu: 1 Phê-rô 5:5-11
"Vì ma quỷ là địch thù của anh em, như sư tử gầm thét, rảo quanh tìm mồi cắn xé."
Ngày Bảy: 2 Cô-rin-tô 12:7-9
"Vì sức mạnh của Thầy được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối."