TUẦN LỄ 29: TỪ BỎ
Khi chúng ta cầu nguyện chúng ta
phải dâng hết mọi sự cho Chúa. Chúng ta phải sẳn sàng để từ bỏ
mọi sự trước khi chúng ta có thể đến trước Chúa Cha và cầu nguyện
thực sự.
Sau đây là một thí dụ của sự từ
bỏ: trong một cuộc cấm phòng một người đàn ông ba mươi tuổi đã chia
dẻ kinh nghiệm cầu nguyện như sau: "Khi còn nhỏ tôi là một đứa bé
sống trong một nông trại và tôi đã cầu nguyện rất nhiều để có
được một cái xe đạp và một khẩu súng trường cỡ 22. Tôi cứ tiếp
tục xin Chúa cho tôi hai món đồ đó mà tôi hết sức thèm muốn. Nhưng
Chúa không đáp lời xin của tôi.
"Rồi có một ngày, tôi có một ý
kiến hay. Tôi thường ưa thích thả diều bên bờ sông. Ở đó luôn luôn
có luồng gió tốt. Tôi nghĩ rằng vì Chúa ở trên Trời nên không thể nghe
lời cầu xin của tôi. Nếu tôi có thể cột lời cầu xin của tôi vào
đuôi của cái diều, tôi có thể cho diều bay cao và Chúa có thể đọc
được lời cầu xin của tôi.
"Sau khi đã viết một lá thư cho
Chúa, tôi hăng hái chạy xuống bờ sông để thả diều. Gió vừa đúng
mức và diều tôi càng ngày càng bay cao. Cuối cùng tôi đã hết giây,
và cái diều cứ dật tay tôi như một con cá đã mắc lưỡi ở đầu giây
câu. Tôi nhìn lên và có thể thấy rằng diều của tôi không đủ cao
để cho Chúa thấy được..
"Tôi biết rằng nó sẽ phải bay
cao hơn nếu tôi muốn Chúa đọc được lá thư của tôi. Tôi bắt đầu
khóc vì tôi rất yêu thích cái diều của tôi. Cuối cùng với nước mắt
chảy dài trên má tôi nhìn lên trời và để cho cái diều của tôi tự
do bay lên.
"Từ ngày đó, khi tôi đến với
Chúa trong sự cầu nguyện tôi bỏ qua mọi sự. Ðó chính là điều mà
Chúa đã dạy tôi ngày đó bao nhiêu năm về trước.
CHÚA
GIÊ-SU BỊ BẠN BÈ CHỐI BỎ
Giuđda bị thúc đẩy bì lòng tham
lam, đã sa chước cám dỗ. Chúa Giê-su gọi hắn là
"anh" mặc dầu hắn
có hành động quỷ quyệt. Nhưng Giuđda, đầy lòng hối hận và tuyệt
vọng - không quay trở về đôi cánh tay đang mở rộng của Chúa Giê-su.
Hắn không thể hiểu được tình yêu bao dung và tha thứ của Chúa.
Về mặc khác, Phê-rô đã khoe
khoang trong sự kiêu ngạo là mình sẽ không bao giờ chối Chúa. Lòng
kiêu ngạo đã tới trước khi sa ngã. Tuy nhiên khác với Giuđda, sự kiêu
ngạo của Phê-rô đã tan biến trong sự hạ mình. Buồn phiền thay vì hối
hận đã xâm chiếm tâm hồn Phê-rô. Ông đã trở nên một Phê-rô ăn
năn đáng yêu..
Ngày Một: Lu-ca:22:1-6
Âm mưu bắt Chúa: "Họ rất mừng và đồng ý sẽ trao cho hắn tiền."
Ngày Hai: Gio-an 13:18-30
"Thật, Thầy bảo thật anh em: có một người trong anh em sẽ nộp Thầy."
Ngày Ba: Mát-thêu 27:3-10
Giuđda cảm thấy hối hận chứ không buồn phiền:
"Tôi đã phạm tội nộp
người vô tội."
Ngày Bốn: Lu-ca 22:31-38
"Si-mon, Si-mon ơi! Kìa Sa-tan đã gọi ngươi."
Ngày Năm: Mát-thêu 26:69-75
Phê-rô chối Chúa: "Chính tôi không hề biết người ấy."
Ngày Sáu: Lu-ca 22:61-62
Buồn phiền chứ không ăn năn: "Chúa quay lại nhìn Phê-rô."
Ngày Bảy: Công Vụ Tông Ðồ
10:34-43
Một Phê-rô thống hối tiếp tục sứ mệnh của Giê-su:
"Người truyền
cho chúng tôi phải rao giảng cho dân."