TUẦN LỄ 47: CHÂN THẬT
Là tạo vật, chúng ta có bổn
phận thiêng liêng là cảm tạ Chúa về những ơn lành chúng ta nhận
được. Chúa chính là đời sống thương yêu và là hơi thở của chúng ta
ngay lúc này. Mỗi nhịp đập của trái tim đều là một ân sủng của
Chúa.
Chúa Giê-su dạy chúng ta là sự diễn
tả lòng biết ơn của chúng ta tối quan trọng. Khi Chúa chữa cho mười
kẻ phong cùi đến với Ngài, chỉ có một người trở lại để cảm ơn Chúa.
Có thể là chín người kia mừng quá nên đã chạy về nhà để gặp lại
những người thân yêu bao lâu họ bị xa cách. Dù vì lý do nào, Chúa
Giê-su cũng đã bày tỏ sự bất mãn của Ngài: “Không phải là tất cả
mười người đều được sạch sao" Còn chín người kia đâu" Không có ai
trở lại tôn vinh Thiên Chúa ngoại trừ người ngoại bang này"” (Lu-ca
17:17-18).
Chúa Giê-su cũng lưu ý chúng ta
đừng có thái độ biết ơn giả dối. Chúa muốn chúng ta chân thật cảm
ơn Ngài. Chúa không muốn chúng ta nói những chữ vô nghĩa. Chúa
Giê-su dạy chúng ta bài học đáng giá khi Ngài kể chúng ta nghe
chuyện người thâu thuế tới đền thờ để cầu nguyện (Lu-ca 18:9-14).
Chúa Giê-su cho chúng ta hay là lời cầu nguyện của người biệt phái
rất vô ích, vì chỉ cám ơn bằng môi miệng không cám ơn bằng trái tim:
“Tôi cảm tạ Chúa, lạy Chúa, tôi không giống như những người kia-tham
lam, dối trá, ngoại tình-hay như người thâu thuế này.” Chúa Giê-su đã
nói về sự khác nhau giữa hai người này về cách cầu nguyện: “Người
này (người thâu thuế) rời đền thờ trở về được tha thứ, trong khi
người kia thì không.”
Khi chúng ta nhận thức được sự
tuỳ thuộc hoàn toàn vào Chúa và đến với Ngài với sự biết ơn của
con trẻ, Chúa sẽ rất hài lòng về lời cảm tạ của chúng ta.
LỜI
CẦU NGỠI KHEN
Lời cầu ngợi khen là hình thức
cầu nguyện cao nhất. Chúa đang kêu gọi chúng ta, như đã kêu gọi dân
người trong các thế hệ trước, phải trở nên một dận tộc ca ngợi -
“Dân tộc mà ta đã tạo dựng riêng cho ta để cho họ có thể tuyên
dương lời ca ngợi ta.” (I-sa-i-a 43:21). Thánh Kinh đầy rẫy các kinh cầu
ca ngợi, tôn vinh và thờ phượng Chúa. Khi chúng ta cầu nguyện với
Lời Chúa, chúng ta dễ trở nên một dân riêng của Chúa.
Ngày Một: Thánh Vịnh 150
“Hãy đễ cho những tạo vật nào có hơi thở ca ngợi Thiên Chúa.”
Ngày Hai: Khải Huyền 7:9-17
“Chúc tụng và ngợi khen... Thiên Chúa đến muôn đời.”
Ngày Ba: Ða-ni-en 3:52-90
“Và chúc tụng danh người thánh thiện và vinh hiển.”
Ngày Bốn: Ê-phê-xô 1:3-6
“... để ta hằng ngợi khen ân sủng rạng ngời.”
Ngày Năm: Do Thái 13:12-21
“Chúng ta hãy luôn luôn dùng lời ngợi khen làm lễ tế dâng lên
Thiên Chúa.”
Ngày Sáu: Thánh Vịnh 111
“Những lời ca tụng Người tồn tại đến muôn đời.”
Ngày Bảy: Phi-li-phê 2:9-11
“Muôn vật phải bái quỳ, và để tôn vinh Thiên Chúa, mọi loài phải
mở miệng tuyên xưng rằng: “Ðức Giê-su Ki-tô là Chúa!”